Tin nhắn của Cổ Lâm Xuyên gửi cho Thẩm Tri Ý vào khoảng 11 giờ đêm, lúc đó cô đã sớm ngủ say sưa.
Mãi đến sáng sớm hôm sau tin nhắn này mới được nhìn thấy, trên đó viết thời gian và địa điểm gặp mặt.
Hẹn gặp lúc chín giờ rưỡi.
Nhưng bây giờ đã 9:10 phút rồi!
Thẩm Tri Ý nhanh chóng rời giường ngay cả bữa sáng cũng không kịp ăn, vội vàng đi ra ngoài.
Dù đã cuống cuồng vội vã nhưng vẫn bị muộn.
Cân nhắc đến thân phận đặc thù hiện tại, Cổ Lâm Xuyên đã hẹn gặp mặt tại một câu lạc bộ có tính bảo mật cực tốt.
Thẩm Tri Ý đẩy cửa phòng bao ra, nhìn thấy người đang ngồi ngay ngắn bên trong liền thở phào một hơi dài.
Cô đóng cửa lại rồi kích động định chạy tới ôm lấy người trước mặt!
Ai ngờ Cổ Lâm Xuyên lại khẽ nhíu mày, câu đầu tiên nói ra chính là: "Tối qua em uống rượu à?"
"…" Quả nhiên là anh trai cô, chẳng có chuyện gì giấu nổi anh cả.
Thẩm Tri Ý híp mắt cười nịnh nọt: "Anh trai, tối qua em nằm mơ thấy anh đấy!"
Còn bắt anh cõng cô nữa cơ!
Cổ Lâm Xuyên bất lực thở dài lắc đầu, cho dù có đổi sang một thế giới khác, cái tính nết này của cô vẫn chẳng thay đổi chút nào.
Đúng là cao thủ chuyển chủ đề!
Thẩm Tri Ý kéo anh ngồi xuống, không đợi được nữa mà hỏi: "Anh, thế giới kia của chúng ta sao rồi? Tại sao anh cũng qua đây luôn vậy?"
"Em bị hôn mê bất tỉnh ở đoàn phim, anh đưa em đi gặp bác sĩ, bác sĩ nói không rõ nguyên nhân, bảo anh đợi." Cổ Lâm Xuyên sao có thể đợi tiếp được chứ?
Đủ mọi cách đều đã thử qua, nhưng cô không hề có dấu hiệu tỉnh lại, sau đó anh như phát điên mà bắt đầu mê tín.
"Vị đại sư đó nói với anh rằng, tiếp xúc với những thứ em từng chạm vào khi còn tỉnh táo, có lẽ sẽ gặp lại được em."
Thẩm Tri Ý: "Cho nên, anh đã chạm vào cuốn tiểu thuyết trong phòng của em?!"
"Anh đúng là có cầm một cuốn sách, nhưng không chắc có phải cuốn em nói không." Cổ Lâm Xuyên nhíu mày: "Theo lời em nói, chúng ta bây giờ đều là nhân vật trong tiểu thuyết sao?"
Thẩm Tri Ý thở dài gật đầu, nói như vậy anh trai cô căn bản không đọc cuốn tiểu thuyết đó, vậy đương nhiên anh cũng không biết kết cục của nhân vật này rốt cuộc thế nào.
Điều đáng sợ là, cuốn tiểu thuyết đó cô cũng chưa đọc đến hồi kết, cũng không biết nhân vật này của anh cuối cùng sẽ ra sao…
Cổ Lâm Xuyên thấy cô nhíu mày, không nhịn được hỏi: "Kết cục của anh không tốt sao?"
Thẩm Tri Ý lắc đầu: "Là kết cục của em không tốt, còn anh thì chưa chắc."
Nghe vậy người đối diện lập tức nhíu mày: "Em có kết cục thế nào?"
"Em là nữ phụ độc ác trong sách, cuối cùng chết không rõ nguyên nhân, hình như đến cả thi thể cũng không tìm thấy…"
Ánh mắt ôn hòa của người đàn ông dần trở nên thâm trầm, vô cùng khẳng định nói: "Sẽ không đâu, có anh ở đây, không ai có thể làm hại em được."
"Vâng!" Thẩm Tri Ý mỉm cười gật đầu, anh trai cô là người anh tốt nhất trên đời!
Có anh ở đây, cô đương nhiên không sợ!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!