Thẩm Tri Ý cười lạnh một tiếng, âm thầm xắn tay áo lên!
Trên đỉnh đầu chợt vang lên một giọng nói.
[Ký chủ, Cố Tề là em trai của tổng tài.]
Thẩm Tri Ý: "Cậu chỉ nói tôi phải hoàn thành nhiệm vụ, chứ không nói tôi không được đánh người."
[Thì bây giờ tôi nói nè.]
"Muộn rồi!" Hôm nay cho dù cha của Cố Nam Thâm có đến, cũng không thể ngăn cản được tôi!
[Làm vậy, cô sẽ đánh mất tổng tài đấy.]
"Trên đường xuống suối vàng có cậu bầu bạn với tôi, cũng không tịch mịch!"
Tiểu Bảo Bối: [Bây giờ đổi chủ nhân khác có còn kịp không nhỉ…]
Lúc Cố Nam Thâm đi tới, chỉ thấy Cố Tề đang hốt hoảng chạy về phía nhà vệ sinh!
Anh khựng bước, ngay sau đó chỉ nghe thấy tiếng nước chảy ào ào và một tràng tiếng động bôm bốp.
Cố Tề nhận được tin nhắn của Thẩm Tri Ý, nói rằng cuộc trò chuyện bên trong vừa rồi đã bị cô ghi âm lại và định gửi cho anh trai cậu ta!
Cậu ta vội vàng tìm tới, không ngờ rằng Thẩm Tri Ý đã giăng bẫy chờ cậu ta nhảy vào…
Lúc này, Cố Tề đang ướt sũng ngồi bệt dưới đất, đôi mắt bốc hỏa nhìn Thẩm Tri Ý đang khoanh tay trước ngực, thong dong như đang xem kịch ở phía trước!
"Chị dám hãm hại tôi như thế này! Quay về tôi nhất định sẽ mách anh tôi!" Cậu ta run rẩy không ngừng, không biết là do tức hay do lạnh.
Thẩm Tri Ý cúi người, đôi mắt sáng như tinh tú nhìn người dưới đất: "Mách anh ấy cái gì? Mách anh ấy rằng tất cả đều là do cậu hãm hại tôi, mục đích chính là để anh ấy thay cho cậu một người chị dâu mới sao?"
Cố Tề đỏ hoe mắt: "Chị nói bậy bạ! Rõ ràng là chị không chịu nổi cô đơn, muốn…"
Ánh mắt Thẩm Tri Ý lạnh xuống, "Chát!" một tiếng, một cái tát giáng xuống thật mạnh!
"Chị dâu như mẹ, cái tát này là để dạy cậu cách làm người! Cậu khiến tôi phải chịu thiệt lớn như vậy, tôi thưởng cho cậu một cái tát là quá hời cho cậu rồi."
Cố Tề trừng mắt nhìn cô đầy giận dữ.
Thẩm Tri Ý lạnh lùng nhìn người dưới đất: "Trừng cái gì mà trừng! Còn trừng nữa tôi sẽ đem tất cả những việc tốt cậu đã làm nói cho Cố Nam Thâm biết, để xem anh ấy xử lý kẻ làm bại hoại gia môn như cậu thế nào!"
"Lần sau muốn vu oan cho tôi thì thì hãy nghĩ ra chiêu trò nào thông minh một chút. Chị đây dù sao cũng lớn lên với dàn mỹ nam vây quanh, cậu cũng không soi gương nhìn lại mình xem, thằng nhóc lông cánh còn chưa mọc đủ, tôi mà thèm để mắt tới cậu sao?! Ngay cả anh trai cậu đứng trước mặt tôi, tôi còn phải cân nhắc đấy!"
Cố Tề: "…"
Ngoài cửa, chân mày ai đó khẽ nhíu lại.
Thẩm Tri Ý lại nói: "Cũng chỉ có người không có não mới tin mấy lời bịa đặt của cậu!"
Chân mày người ngoài cửa càng nhíu chặt hơn…
Thẩm Tri Ý lắc lắc chiếc điện thoại: "Ghi âm đều ở trong này, lần sau tốt nhất cậu nên ngoan ngoãn một chút, nếu không, tôi trượt tay gửi nó cho anh trai cậu thì không hay đâu."
Cố Tề nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trong tay cô, nhưng lại không dám thốt thêm nửa lời.
Dù sao cũng là đứa trẻ mới lớn chưa trải sự đời, dọa vài câu là sợ ngay.
Thẩm Tri Ý đã hả giận, đứng dậy nói: "Được rồi, ra ngoài thay quần áo đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!