Chương 32: (Vô Đề)

Trong chùa, Tưởng Như và Cố Tề đợi mãi vẫn không thấy cô qua, vừa định đi ra ngoài thì thấy cô từ bên ngoài đi vào.

Lúc chia tay, người nọ đưa cho Tưởng Như một chiếc túi gấm: "Anh Cố Nam Thâm đã nhiều lần quyên góp cho chùa chúng tôi, đây là món quà cảm ơn tôi dành tặng cho anh ấy."

Vị sư già mỉm cười nói: "Không cần mở ra, chỉ cần tận tay giao cho anh ấy. Chuyện này không được nói với người ngoài."

"Tại sao ạ?" Cố Tề không nhịn được tò mò hỏi.

Tưởng Như quay mặt lườm cậu: "Đâu ra mà lắm tại sao thế!"

Cố Tề: "…"

Vị sư già ha ha cười một tiếng: "Tôi còn có việc, không giữ hai vị lại nữa."

"Chào đại sư ạ." Tưởng Như chào tạm biệt rồi kéo Cố Tề ra khỏi phòng.

Suốt dọc đường cậu tò mò nhìn chằm chằm chiếc túi gấm trong tay Tưởng Như: "Mẹ, cho con xem một chút đi!"

Tưởng Như không khách sáo đưa tay vỗ cái bép vào tay cậu: "Của anh trai con, con đừng có động vào!"

Bà nhét chiếc túi gấm vào trong túi xách, vừa hay nhìn thấy Thẩm Tri Ý đang đi tới, liền vẫy tay với cô: "Ở đây này!"

Tưởng Như nhớ tới chiếc túi gấm, suýt chút nữa là lỡ miệng nói ra rồi. Nghĩ đến lời đại sư dặn, bà lại nhịn xuống.

Thẩm Tri Ý làm sao biết được, nguyên chủ khoảng một tháng trước cũng đã đến ngôi chùa này, và cũng từng để lại một chữ.

Hôm nay cô tới đây, cũng để lại một chữ.

Cả hai chữ đều được đặt trong chiếc túi gấm đó… cộng thêm một bức thư tay của vị sư già kia.

Sau khi đưa Cố Tề và Tưởng Như về, bà nội giữ Thẩm Tri Ý ở lại Thúy Trúc Viên.

Có sự góp mặt của cô, dường như cả căn nhà đều tràn ngập tiếng cười nói không ngớt, đêm nay cũng chính là đêm Thẩm Tri Ý đi ngủ sớm nhất kể từ khi xuyên không tới đây.

Đêm đó, cô đã mơ một giấc mơ.

Giấc mơ liên quan đến nguyên chủ, có một tài khoản và mật khẩu.

Thẩm Tri Ý tỉnh dậy trong trạng thái mơ màng, nhưng tài khoản đó lại vô cùng rõ ràng, hình như là email?

Cô thử đăng nhập một chút, quả nhiên là vậy!

Vừa nhìn qua, đập vào mắt toàn là những dòng chữ u sầu.

Thẩm Tri Ý nhíu mày, không lẽ nguyên chủ không chịu nổi "áp lực cao" này nên đã tự vẫn rồi sao…

Nên cô mới xuyên qua đây?!

Trời ạ!

Nhìn xuống bên dưới.

Đường Thương Hải...

Hình như có chút quen mắt, chẳng phải tin nhắn kia bảo cô dẫn Cố Nam Thâm đến đường Thương Hải sao?!

Nhớ ra rồi, trong sách Cố Nam Thâm từng bị thương ở đoạn đường này.

Nhưng đó chẳng phải là chuyện ở phía sau sao? Đáng lẽ phải là giai đoạn nam chính và đại lão tranh giành đến sứt đầu mẻ trán mới đúng chứ…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!