Chương 28: (Vô Đề)

"Ăn cơm thôi!" Cố Tề phấn khích chạy về phía bàn ăn.

Cậu sớm đã nghe người giúp việc đưa trái cây nói rằng bữa trưa là do chị dâu chuẩn bị, đã mong chờ nửa ngày trời rồi đấy có biết không!

Cố Bành Trạch thấy con trai nhỏ của mình như vậy, không khỏi bất lực lắc đầu.

Ánh mắt bình tĩnh sâu thẳm của Cố Nam Thâm lướt qua Thẩm Tri Ý, nhưng người phụ nữ đó quá bình tĩnh, anh không nhìn ra điểm gì bất thường.

Cô rốt cuộc là thật sự không nghe thấy, hay là kỹ năng diễn xuất đã đạt đến mức thượng thừa?

Sau khi ngồi vào chỗ, Cố Tề nhìn chằm chằm vào món cá sốt chua ngọt đầy đủ sắc hương vị trên bàn, liền không thể rời mắt được nữa.

Có điều nó hơi xa chỗ cậu…

Tưởng Như liếc mắt một cái đã thấu tâm tư của cậu, cười gắp một miếng đưa qua.

Bà cũng thuận tay gắp cho Thẩm Tri Ý một đũa: "Tri Ý cũng ăn nhiều vào, hôm nay con vất vả rồi."

"Cảm ơn mẹ." Thẩm Tri Ý cúi đầu ăn thức ăn.

Cô quyết định sau này trước mặt tên đàn ông tồi phải ít nói lại, phải nhanh chóng kiếm tiền, sớm ngày thoát khỏi cái tên đàn ông tồi thâm trầm đa nghi này!

Bà nội Cố gắp cho mỗi đứa cháu một miếng sườn: "Ăn nhiều thịt vào."

Tiện tay cũng đưa cho Cố Bành Trạch một miếng: "Con cũng ăn nhiều chút."

Cố Bành Trạch cắn một miếng, hương vị ngọt thơm vừa vặn, cảm giác thịt dai giòn trong miệng cũng rất hài hòa.

Đây rõ ràng không phải trình độ của mẹ ông, càng không thể là tay nghề của Tưởng Như có thể làm ra được, và cũng khác hẳn với hương vị của đầu bếp trong nhà.

Trong lúc nghi hoặc chỉ nghe Tưởng Như nói: "Tay nghề của Tri Ý học ở đâu thế, hôm nào cũng dắt mẹ đi học hỏi một chút đi."

Lời này vừa thốt ra, những người trên bàn đều tò mò nhìn về phía Thẩm Tri Ý.

Duy chỉ có Cố Nam Thâm là không chút gợn sóng.

Thẩm Tri Ý nuốt thức ăn trong miệng xuống: "Con học trên mạng ạ, trên mạng có rất nhiều bài đăng, mẹ rảnh có thể xem thêm."

Tưởng Như gật đầu: "Vậy lần sau mẹ có chỗ nào không biết sẽ đi hỏi con!"

"Phụt!" Cố Tề không khách khí vạch trần: "Mẹ đừng đùa nữa, thiên phú của mẹ không hợp để nấu ăn đâu…"

Trước đây đầu bếp cầm tay chỉ việc còn chẳng dạy nổi, xem mấy bài đăng mà có thể biết làm sao?

Cố Tề bày tỏ sự nghi ngờ sâu sắc.

Tưởng Như nhướn mày, giả vờ giận dữ nói: "Cái thằng này, đợi mẹ học được rồi ngày nào cũng nấu cho mấy cha con ăn!"

Ánh mắt Cố Tề như cầu cứu nhìn về phía Thẩm Tri Ý đối diện.

"…" Thẩm Tri Ý cười gật đầu: "Vinh hạnh cho con quá!"

Đây có tính là tự đào hố chôn mình không nhỉ…

Trong lúc họ trò chuyện phiếm, Cố Bành Trạch đã ăn liên tục mấy đũa thức ăn rồi.

Vừa ăn vừa gật đầu: "Tay nghề của Tri Ý thực sự rất tốt!"

Đặc biệt là món cá kia, hoàn toàn rất vừa miệng ông!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!