Chương 25: (Vô Đề)

Thẩm Tri Ý thút thít: "Con thật sự không có tiền, hay là cha bán căn nhà này đi trước đi?"

"Bán nhà gì chứ?!" Thẩm Như Hải đổi giọng ngay lập tức: "Bán xong chúng ta ở đâu?!"

"Vậy cha bảo anh phải làm sao đây? Trên người con chỉ còn hơn chín trăm thôi…"

"Chín trăm cũng được, cứ ứng phó trước đã!"

Khóe môi Thẩm Tri Ý giật giật, vài trăm tệ cũng lấy?

"…" Tính sai rồi!

"Mau đưa cho cha." Thẩm Như Hải giục một câu, thấy cô không động đậy thì định tự mình ra tay.

Thẩm Tri Ý bỗng nhiên đứng bật dậy khỏi sofa, vô cùng uất ức nói: "Sao có thể làm phiền cha chạy đi được, hay là để con mang đến cho anh ấy vậy."

Thằng con trời đánh do chính ông ta nuôi ra, lại muốn cô đến lấp lỗ hổng sao? Mơ đẹp nhỉ!

Tài xế đưa Thẩm Tri Ý đến một sòng bạc, lúc này vẫn là ban ngày nên bên ngoài trông không có vẻ gì là đông người.

Nhưng bên trong thì náo nhiệt lắm.

Thẩm Gia Lăng nghe nói cô sắp tới nên đã đứng đợi ở cửa từ sớm.

Thẩm Tri Ý vừa đứng vững, trước mặt đã lao ra một bóng người, trực tiếp đưa tay về phía cô: "Tiền đâu?"

Cô nhìn theo bàn tay đó, người trước mặt đang ngậm một điếu thuốc với vẻ cà lơ phất phơ, thần sắc mệt mỏi, đôi mắt uể oải nhìn cô, đáy mắt mang theo một tia mất kiên nhẫn.

Đúng chuẩn con bạc rồi.

Thẩm Tri Ý chớp chớp mắt, ngây thơ hỏi: "Anh đang nói gì thế?"

"Tao hỏi mày tiền đâu!" Thẩm Gia Lăng mất kiên nhẫn gầm lên.

Ánh mắt Thẩm Tri Ý lạnh lùng: "Xin lỗi nhé, không có tiền."

"Mày nói lại lần nữa xem!" Thẩm Gia Lăng giơ tay định tát tới.

Hừ, tên đàn ông tồi!

Thẩm Tri Ý chửi thầm một câu trong lòng, dùng tốc độ nhanh đến mức không kịp nhìn, cô trực tiếp giáng một cái tát thật mạnh qua!

Thẩm Gia Lăng sững sờ tại chỗ.

Hắn không thể tin nổi nhìn người phụ nữ trước mặt, nghiến răng nghiến lợi nói: "Mày điên rồi!"

Hắn theo bản năng muốn cho Thẩm Tri Ý một bài học, ai ngờ bị cú đá của cô sút trúng chỗ hiểm.

Thẩm Tri Ý bồi thêm một cước, trực tiếp đá văng hắn xuống đất, túm lấy cổ áo hắn lạnh lùng nói: "Sau này thiếu tiền đừng có tìm tôi, nếu không tôi thấy anh lần nào là đánh anh lần đó!"

Kiếp trước cô luôn thấy môn võ phòng vệ mà anh trai ép cô học thật vô dụng, vì cô luôn được anh trai bảo vệ rất tốt.

Không ngờ rằng, có ngày món võ này lại được dùng như thế này!

Công phu mèo cào của cô dùng để đối phó với hạng con bạc không học vấn không nghề nghiệp như Thẩm Gia Lăng là quá dư sức!

Thẩm Gia Lăng không cam tâm muốn phản kháng, bị Thẩm Tri Ý dùng chân đè chặt dưới đất.

Tại một góc trên lầu, Mạc Thành vừa thua mấy ván có chút phiền muộn, đi ra ngoài hít thở không khí, ai ngờ lại tình cờ chứng kiến cảnh này…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!