Chương 23: (Vô Đề)

Trần Kiến An đã nói xong các hạng mục cần chú ý, ông dặn dò Thẩm Tri Ý: "Buổi tối khá lạnh, cố gắng quay một lần là qua luôn."

"Tôi sẽ cố hết sức." Thẩm Tri Ý cười, cô cũng muốn quay một lần là xong, chỉ sợ có người không muốn để cô thoải mái như vậy.

Cô ngước mắt trao đổi ánh mắt với Từ Lạc ở cách đó không xa, Từ Lạc đứng trong bóng tối ra hiệu OK với cô.

Từ Lạc đang kiểm tra thiết bị phun nước, nhưng phim sắp bắt đầu quay rồi, một mình cô e là không kịp.

Ngước mắt thấy Cổ Viêm ở cách đó không xa, cô vẫy tay gọi cậu.

Một lát sau Từ Lạc đi đến bên cạnh Thẩm Tri Ý nói: "Là do nước chưa bơm đầy."

Thẩm Tri Ý hiểu ý nhếch môi, vừa ngước mắt đã thấy Cổ Viêm và Cố Tề đều đang đứng cạnh thợ phun nước.

Đặc biệt là Cổ Viêm, cái dáng vẻ đó nào giống như đứng xem kịch, rõ ràng là giống giám sát thi công hơn.

Cậu vỗ vai thợ phun nước, nghiêm túc nói: "Lát nữa làm việc cho tốt vào, đừng có gây ra sai sót gì đấy."

Thợ phun nước gật đầu như giã tỏi, bên trái là cậu út của công ty giải trí Hoa Thần, bên phải là cậu hai nhà họ Cố, có cho mười cái gan, anh ta cũng không dám làm bậy.

Cổ Viêm cũng không phải cố ý dọa nạt, chỉ là trời lạnh thế này mà quay cảnh dầm mưa, cậu không muốn thần tượng bị bệnh!

Thẩm Tri Ý và Hà Vi Vi đã ngồi vào trong xe, máy quay đã vào vị trí.

Sau khi đạo diễn hô bắt đầu, vẻ dịu dàng trên mặt Thẩm Tri Ý biến mất trong một giây, cô dùng ánh mắt u ám liếc xéo Hà Vi Vi trong vai Phương Vũ Nhu đang ngồi bên cạnh.

Hai người xảy ra tranh chấp trên xe, Lương Hiểu Quân do Thẩm Tri Ý thủ vai tỏ ra hung hăng càn quấy, Phương Vũ Nhu thì đỏ hoe mắt, muốn nói lại thôi, trông vô cùng đáng thương.

"Mặc lẳng lơ thế này cho ai xem, cởi ra, cút xuống xe!" Lương Hiểu Quân bắt đầu ra tay lôi kéo quần áo của Phương Vũ Nhu.

Thẩm Tri Ý hiện tại hoàn toàn là một nữ phụ não tàn vô lý, từ biểu cảm đến ngữ điệu đều vô cùng chuẩn xác.

Còn Hà Vi Vi, đó chính là một đóa tiểu bạch hoa thê thảm.

Lúc này nam chính che một chiếc ô xuất hiện trong màn mưa, anh ta nhanh chóng lên xe.

Khi nam chính hỏi có chuyện gì xảy ra, Lương Hiểu Quân cố tình bóp méo sự thật, sau khi bị nam chính nhìn thấu liền ra lệnh cho cô xuống xe!

"Anh Hứa…" Lương Hiểu Quân gọi một tiếng đầy ủy khuất.

"Xuống xe!"

Lương Hiểu Quân trong lúc tức giận đã mở cửa xuống xe, chạy vào màn mưa.

Theo kịch bản, lúc này nữ chính lương thiện Phương Vũ Nhu nên cầm ô đuổi theo.

Nhưng ròng rã một phút đồng hồ, người trong xe vẫn chưa xuống.

Trần Kiến An vội vàng ra hiệu cho người đi che ô cho Thẩm Tri Ý, Từ Lạc lập tức cầm khăn lông qua giúp cô lau tóc.

Ngay sau đó chỉ thấy Hà Vi Vi đẩy cửa xe ra, cười áy náy: "Xin lỗi, trên xe không để ô."

Từ Lạc khẽ nhíu mày, vừa rồi họ chỉ kiểm tra công cụ phun nước, lại quên mất khâu này.

Cổ Viêm cũng không nhịn được nhíu mày, vừa rồi cậu rõ ràng đã hỏi người bố trí hiện trường, cũng đã hỏi xem trên xe có ô hay không.

"Làm ăn kiểu gì thế!" Trần Kiến An giận dữ quát một tiếng, lập tức có người đưa một chiếc ô qua.

Sau khi giúp Thẩm Tri Ý sấy khô tóc, cảnh dầm mưa bắt đầu lại từ đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!