Chương 22: (Vô Đề)

Liễu Mạn bị Thẩm Tri Ý kéo ra ngoài mới thấy có gì đó sai sai, sao cô lại trông còn căng thẳng hơn cả mình thế này?

Cô ấy nhíu mày nhìn người phụ nữ vẫn chưa hết hốt hoảng trước mặt: "Cậu chạy cái gì?"

"Tớ…"

Đôi mày thanh mảnh xinh đẹp của Liễu Mạn nhướng lên: "Chẳng lẽ bác trai cũng ép cậu đi xem mắt với tên họ Mạc kia?!"

"?!" Thẩm Tri Ý ghét bỏ lắc đầu, "Có mù mới nhìn trúng anh ta!"

Liễu Mạn cực kỳ đồng tình: "Đúng là bạn tốt của tớ!"

Cô ấy vừa kéo Thẩm Tri Ý đi về phía nhà hàng vừa nói: "Không nên gả cho Mạc Thành, cái người bên cạnh anh ta lại càng không thể gả! Ai gả người đó tiêu đời!"

Thẩm Tri Ý: "…"

Cô hiện tại chính là cái người tiêu đời đó đây…

Liễu Mạn ghé sát tai Thẩm Tri Ý nói nhỏ: "Bên ngoài đang đồn ầm lên, Mạc Thành cứ cách dăm bữa nửa tháng lại chạy đến bệnh viện nam khoa của Cố Nam Thâm, thực chất là bị làm cho… hỏng rồi! Hai người họ lúc nào cũng như hình với bóng, kẻ ngốc cũng hiểu là chuyện gì!"

Thẩm Tri Ý: "…"

Lượng thông tin này quá lớn rồi…

Cô nhớ trong nguyên tác hình như không có tuyến nội dung này. Sau khi nữ phụ chết, Cố Nam Thâm chỉ dốc sức đấu đá với nam chính, từ đầu đến cuối đều lẻ bóng một mình mà.

Liễu Mạn kéo cô tìm chỗ ngồi xuống rồi tổng kết: "Chậc, ai mà gả cho cái loại nhân vật tàn nhẫn như Cố Nam Thâm thì đúng là xui xẻo tám đời rồi."

"Khụ!" Thẩm Tri Ý suýt thì bị một ngụm nước làm cho sặc chết.

Liễu Mạn vừa rút khăn giấy lau giúp cô, vừa lo lắng hỏi: "Sao thế, trạng thái của cậu không ổn à?"

Thẩm Tri Ý gượng cười: "Tớ rất ổn mà… cực kỳ ổn luôn!"

Cô đã thành cái người xui xẻo tám đời đó rồi, ổn cái con khỉ…

Trong nguyên tác, Cố Nam Thâm và nữ phụ hình như đúng là chưa từng "lên giường" bao giờ.

Bây giờ Thẩm Tri Ý cũng không chắc chắn được, rốt cuộc là Cố Nam Thâm có bệnh về tâm lý, hay là bệnh về sinh lý đây? Dựa theo mô tả trong sách, anh ta dường như từ đầu đến cuối không hề nảy sinh tình cảm với bất kỳ người phụ nữ nào.

Nhưng một người đàn ông đặt quyền lực và tiền bạc lên hàng đầu như vậy, mà bảo cô tin anh ta là gay?

Hình như thật sự không khả quan lắm…

Cuối bữa tối, Liễu Mạn nói với Thẩm Tri Ý: "Dạo này tớ không đến đoàn phim thăm cậu được rồi, đợi cậu đóng máy tớ mới đến được."

"Không sao, tớ đối phó được."

Liễu Mạn cũng thấy cô đối phó được. Nghe nói con trai út của ông chủ công ty giải trí Hoa Thần cũng ở trong đoàn làm phim, luôn miệng gọi Tri Ý một tiếng "chị". Chưa kể, còn có cô làm hậu thuẫn cho Tri Ý, ai dám gây sự với cô ấy chứ?

Nếu không phải vì cậu nhóc đó tuổi còn quá nhỏ, Liễu Mạn đã muốn tác hợp cô với con trai út nhà Hoa Thần rồi.

Liễu Mạn nhớ ra chuyện gì đó liền nói với Thẩm Tri Ý: "Cậu nên qua lại nhiều với Cổ Viêm, nghe nói anh trai cậu ấy cuối năm nay định lấn sân sang hàng ngũ đạo diễn, biết đâu lại kiếm được một vai diễn."

Thẩm Tri Ý chỉ cười không nói, bảo cô đi vắt cổ chày ra nước từ chỗ cậu em fan cuồng kia sao?

Không làm, kiên quyết không làm.

Cô nhớ ra gì đó bèn hỏi: "Anh trai Cổ Viêm chẳng phải luôn kinh doanh sao? Sao tự nhiên lại nghĩ đến chuyện đổi nghề thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!