Chương 21: (Vô Đề)

Trong lòng Thẩm Tri Ý giận sôi như núi lửa phun trào, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra sóng yên biển lặng, ôn hòa lễ độ: "Tôi chỉ muốn giết thời gian rảnh rỗi thôi, không ngờ lại trùng hợp gặp được bạn của Nam Thâm như vậy. Đã làm phiền anh rồi, thật ngại quá."

"Chị dâu khách sáo rồi." Mạc Thành thầm nhướng mày, cảm thấy vợ của Cố Nam Thâm thật sự khá thú vị.

Lúc nãy khi cô chuyển khoản, rõ ràng anh thấy vẻ mặt cô không cam lòng.

Anh cười nói: "Lúc chị và Nam Thâm kết hôn tôi không đến chúc mừng được. Hôm nào tôi xin phép mời hai người dùng bữa, coi như bù đắp cho lời chúc muộn màng."

"Hì hì." Thẩm Tri Ý cười đúng mực: "Anh Mạc quá khách sáo rồi, đáng lẽ phải là tôi và Nam Thâm mời anh ăn cơm mới đúng."

Mạc Thành: "Vậy thì tôi không khách sáo nữa đâu, tôi chờ điện thoại của Nam Thâm nhé."

"…" Cái loại người gì thế này? Lời khách sáo mà cũng nghe không ra sao?!

Đi ăn cơm với cái tên đầu sỏ khiến cô tiêu tán tiền tài này á? Cô thật sự sợ mình sẽ bị khó tiêu mất!

Mạc Thành nhìn cô với ánh mắt mong đợi: "Chị dâu?"

Thẩm Tri Ý chỉ đành cười híp mắt nói: "… Được thôi."

"Vậy xin cung kính chờ tin tốt lành."

"…" A a a! Ở đâu ra cái loại người không biết xấu hổ thế này!

Còn ăn cơm? Cô không trét phân lên đầy mặt hắn đã là khách sáo lắm rồi đấy nhé!

Thẩm Tri Ý hít thở sâu, thiết lập nhân vật dịu dàng hiền thục này tuyệt đối không thể sụp đổ!

Cô nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, nói năng nhẹ nhàng: "Được rồi, anh Mạc, tôi còn có việc phải đi trước đây, tạm biệt."

"Chị dâu cứ bận đi." Mạc Thành tiễn người ra tận cửa mà vẫn không quên bồi thêm: "Mong đợi lần sau gặp lại."

"…" Da mặt dày đến mức này, Thẩm Tri Ý thực sự không biết nên nói gì cho phải.

Đợi khi đã đi xa, nhìn thấy chậu cây cảnh màu xanh đặt bên lề đường, cô tung một cước đá qua đó…

Trước cửa tiệm cầm đồ, Mạc Thành ôm bụng cười ngất.

Nhìn cứ tưởng là hạng đồng rách, không ngờ lại là cao thủ, Cố Nam Thâm cưới được cô vợ thế này, sau này chắc là thú vị lắm đây!

[Đinh!]

Tiểu Bảo Bối nhắc nhở: [Ký chủ, xin hãy chú ý hình tượng.]

Thẩm Tri Ý nhịn cơn giận suốt một buổi sáng, lúc này không thể gồng thêm được nữa: "Tôi là một nữ phụ độc ác, cần hình tượng làm gì?!"

Tiểu Bảo Bối: [Ký chủ là một nữ phụ độc ác dịu dàng hiền thục.]

"Đừng có lải nhải nữa, có gì thì nói mau!" Đến nịnh hót mà cũng khiến người ta không thoải mái nổi!

Tiểu Bảo Bối: [Mời cô nhanh chóng xóa bài đăng tối qua.]

"?" Thẩm Tri Ý ngẩn người một hồi lâu mới nhớ ra nó đang nói cái gì: "Không xóa!"

Đến xả stress cũng không cho? Như vậy cũng quá bất nhân đạo rồi!

Tiểu Bảo Bối: [Cô sẽ hối hận đấy…]

"Đợi đến ngày đó rồi tính!" Nó càng không cho cô làm chuyện gì, cô lại càng muốn làm cho bằng được!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!