Chương 17: (Vô Đề)

Đẩy cánh cửa nhà bếp ra, Thẩm Tri Ý liền thấy Tưởng Như đang nằm bất động trên mặt đất.

"Mẹ!" Thẩm Tri Ý khẽ chạm vào vai bà, không có lấy nửa điểm phản ứng.

Cô nhanh tay cởi cúc chiếc váy liền thân của bà ra rồi áp tay lên ngực!

Mất nhịp tim rồi!

"Người đâu! Mau đến đây!" Không ai đáp lại.

Cô chợt nhớ ra hôm nay là ngày nghỉ của người giúp việc, trong nhà ngoại trừ một hai người trực ca thì chắc không còn ai khác!

Thẩm Tri Ý một mặt nhanh chóng gọi điện thoại cấp cứu, mặt khác lập tức tiến hành các biện pháp sơ cứu cho Tưởng Như!

Dì Trần xách một giỏ rau vừa đào được sau núi về, khi nhìn thấy cảnh tượng trong bếp, sợ tới mức suýt ngã quỵ!

"Thiếu phu nhân!"

Thẩm Tri Ý thở hổn hển quát người đang đứng ở cửa: "Liên lạc với tài xế!"

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, trán cô đã đẫm mồ hôi, những giọt mồ hôi men theo cằm nhỏ xuống người Tưởng Như.

Dì Trần nhanh chóng dẫn tài xế tới, dưới sự chỉ huy của Thẩm Tri Ý, họ khiêng người đang hôn mê ra ngoài!

Thẩm Tri Ý vừa cúi đầu, liền thấy một mảnh giấy nhỏ hình chữ nhật đang nằm im lìm trên đất.

Cô cúi người nhặt lấy, tùy tiện nhét vào túi áo rồi nhanh chân đi theo ra ngoài!

Bên ngoài phòng cấp cứu.

Cố Tề và Cố Nam Thâm lần lượt đến nơi, sắc mặt nghiêm trọng, dì Trần đang thuật lại quá trình trước khi đến viện.

Vừa nói đến đoạn đưa Tưởng Như lên xe, cửa phòng cấp cứu mở ra: "Cấp cứu kịp thời, bệnh nhân đã tỉnh lại rồi, rất may mắn."

Nghe vậy mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Ngay sau đó lại nghe bác sĩ nói tiếp: "Các biện pháp sơ cứu trước khi nhập viện làm rất tốt, đã giành được thời gian vàng cho bệnh nhân."

Dì Trần bước nhanh tới bên cạnh Thẩm Tri Ý, nắm chặt tay cô xúc động nói: "Tốt quá rồi! Cuối cùng cũng vượt qua nguy hiểm."

Thẩm Tri Ý âm thầm nhẹ lòng, nhìn bà cười gật đầu.

Ánh mắt Cố Nam Thâm lướt qua những sợi tóc bết mồ hôi chưa khô hẳn của người phụ nữ và chiếc váy mỏng manh trên người cô.

Lúc đó Thẩm Tri Ý để thuận tiện hành động, nên đã cởi áo khoác ra, lúc đi gấp quá cũng không nhớ mang theo.

"Hắt xì!"

Giây tiếp theo vai cô trĩu xuống, trên người có thêm một chiếc áo khoác nam.

Dáng người cao lớn của người đàn ông đứng cạnh cô, ngữ khí vẫn lạnh lùng xa cách như cũ: "Về đi, ở đây có tôi và Tiểu Tề rồi."

Thẩm Tri Ý khẽ nhướng mày, đây là bắt đầu qua cầu rút ván rồi sao?

Được thôi, dù sao người cũng đã không sao rồi, cô nghĩ Tưởng Như vừa tỉnh lại chắc cũng không muốn nhìn thấy cái gai trong mắt là cô đâu.

Đứng dậy nhìn chiếc áo khoác nam trên người mình mà nhíu mày: "Cái áo này…"

"Mặc về đi." Tông giọng bình thản, vẫn lạnh lùng như trước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!