Chương 16: (Vô Đề)

Lên xe, Cố Tề liền nhận được điện thoại từ bà mẹ thân yêu: "Con trai à, khi nào thì về đến nhà? Mẹ đích thân xuống bếp chuẩn bị cho con một bữa thịnh soạn đây!"

Cố Tề không mấy hứng thú: "Không cần phiền phức vậy đâu…"

Trình độ nấu nướng của mẹ cậu thì ai mà không biết, nếm thử một lần là không bao giờ dám nghĩ đến lần thứ hai…

"Đợi con về rồi nói sau, ba mươi phút nữa phải có mặt ở Giang Nam Thủy Ngạn!"

Cố Tề vừa nghe thấy địa danh liền cảm thấy có gì đó không ổn: "Mẹ đang ở đâu cơ?"

"Ở chỗ anh trai con chứ đâu! Tối qua chẳng phải đã nói với con rồi sao, mẹ đã chuẩn bị danh sách cho nó rồi." Giọng điệu của Tưởng Như đầy phấn khích: "Nếu không phải bị bà nội con ngăn cản, mẹ cũng không thể để nó chịu thiệt thòi lâu như vậy! Con sau này lo mà học hành cho tốt, chuyện đại sự cả đời của anh con cứ để mẹ lo!"

"Không phải, mẹ…"

Chưa kịp nói xong, đầu dây bên kia đã cúp máy.

Cố Tề sững sờ, rút điện thoại ra gửi tin nhắn riêng cho Cố Nam Thâm và Thẩm Tri Ý: Mẹ đã đến Giang Nam Thủy Ngạn rồi.

Thẩm Tri Ý nhìn tin nhắn mà khựng lại, mẹ chồng đến rồi sao?

Trong nguyên tác, Tưởng Như luôn rất không thích nữ phụ, không phải là một người dễ nói chuyện.

Cô chợt nhớ ra trong nguyên tác có một đoạn, mẹ của tổng tài đến tìm nữ phụ, hào phóng ném xuống một tấm chi phiếu: "Rời xa con trai tôi đi, số tiền này sẽ là của cô!"

Thẩm Tri Ý lúc mới đọc đoạn này đã mắng tác giả một trận vuốt mặt không kịp, đây không phải là dùng tiền để sỉ nhục người khác sao?

Nhưng bây giờ, cô chỉ muốn nói là…

Mẹ chồng ơi, con đồng ý!

Dựa theo miêu tả trong sách, Tưởng Như là người tiêu tiền như nước, con số trên tấm chi phiếu bà đưa ra tự nhiên cũng sẽ không nhỏ. Nếu bà vung tay một cái… Một trăm triệu sẽ nằm trong tầm tay thôi!

Thẩm Tri Ý mang theo tâm trạng phấn khích vội vã về nhà, nghĩ đến tình tiết tiếp theo mà cả người tràn đầy khí thế!

Thẩm Tri Ý về đến nhà, phòng khách yên tĩnh đến lạ thường, trên giá giày đang đặt một đôi cao gót phiên bản giới hạn.

Tiếp đó có tiếng bước chân truyền đến từ phía nhà bếp.

Ngước mắt lên, cô liền thấy một người phụ nữ trung niên đang đi về phía mình, tuy đã tuổi trung niên nhưng vẫn còn giữ được phong thái quyến rũ.

Đường nét giữa lông mày có chút cảm giác quen thuộc.

Người phụ nữ mặc một chiếc váy màu đỏ, màu sắc này chẳng phải là trang phục đặc trưng của Tưởng Như trong nguyên tác sao?

"Mẹ chồng…" Thẩm Tri Ý lập tức ra vẻ dâu hiền, lý nhí gọi một tiếng.

Tưởng Như dừng lại trước mặt cô, nhìn chiếc áo khoác đen trên người cô mà nhíu mày: "Đi theo tôi vào thư phòng."

Đây là bắt đầu đi vào chủ đề chính rồi sao?!

Bà ấy sẽ không trực tiếp cầm chi phiếu đập thẳng vào mặt mình đấy chứ?!

Đáy mắt Thẩm Tri Ý xẹt qua niềm vui sướng khó giấu, khúm núm bước theo sau người phía trước.

Vào thư phòng, cô tiện tay đóng cửa lại.

Thẩm Tri Ý dùng ngữ khí cung kính hỏi: "Mẹ chồng, mẹ có chuyện gì muốn nói với con ạ?"

Lòng đầy mong đợi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!