Sáng sớm Thẩm Tri Ý ngồi dưới lầu ăn sáng, Cố Tề ngồi bên tay trái cô, ánh mắt dè dặt nhìn về phía cô.
"Chị dâu, sao quầng thâm mắt của chị nặng thế?"
Thẩm Tri Ý ngẩn ra, uể oải nhìn cậu một cái: "Anh trai cậu bị lệch múi giờ… tôi bị anh ấy ảnh hưởng."
Ảnh hưởng?
Cố Tề tuy nhỏ tuổi, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu không hiểu… những chuyện đó.
Cậu đỏ mặt khẽ ho một tiếng hỏi: "Có phải chị sắp chuẩn bị sinh con cho anh trai em rồi không?"
"Khụ!" Thẩm Tri Ý bị một ngụm sữa làm cho sặc, cô không thể tin nổi nhìn về phía kẻ gây họa kia.
Cố Tề mở to mắt, ngơ ngác hỏi: "Chẳng phải chị rất yêu anh ấy sao?"
"…" Thẩm Tri Ý rơm rớm nước mắt gật đầu: "Yêu đến mức không thể yêu hơn được nữa!"
Trong lòng thầm mắng: [Mạch não của cái thằng nhóc này hoạt động kiểu gì vậy? Thật muốn mở sọ nó ra để xem cho rõ!]
Mắt Cố Tề bỗng sáng lên: "Vậy chị sinh cho anh ấy một đứa con đi! Như vậy anh ấy sẽ yêu cả đường đi lối về! Chị có cần em… giúp một tay không?!"
Khóe miệng Thẩm Tri Ý giật giật, quỷ mới muốn sinh con cho tên đàn ông tồi kia! Cái nhiệm vụ vinh quang vĩ đại này, cứ để lại cho người vợ kế tiếp của anh ta đi!
Ngẩng đầu lên chỉ thấy Cố Tề đầy vẻ mong đợi nhìn mình…
Thẩm Tri Ý da đầu tê dại, mỉm cười gật đầu: "… Tôi… tự lo được."
"Ồ, em cũng thấy chị sẽ làm được!"
"…" Đứa nhỏ này chắc là lần trước bị cô đánh cho thần kinh chập mạch rồi phải không? Một người tâm tâm niệm niệm muốn anh trai mình đổi vợ, sao bỗng nhiên lại bắt cô sinh con cho tên đàn ông tồi kia chứ?!
Có một cái hệ thống hại người còn chưa đủ? Lại còn thêm một đứa em chồng chuyên đặt bẫy hại người nữa sao? Tổ hợp hai kẻ chuyên ám hại người khác à?!
Thật là... Phát điên mất thôi…
Tầng hai, người đàn ông nghe hết toàn bộ cuộc đối thoại, khẽ nhíu mày.
Cố Nam Thâm xoay người một cái, quay lại thư phòng lấy ra bản thỏa thuận ly hôn kia.
Chẳng bao lâu sau có người giúp việc đi đến bên cạnh Thẩm Tri Ý: "Thiếu phu nhân, cậu chủ bảo cô lên lầu."
Thẩm Tri Ý nở nụ cười rạng rỡ bước vào phòng ngủ, Cố Nam Thâm với đôi chân dài vắt chéo đang khẽ tựa vào sofa phun mây nhả khói.
"Ông xã!" Thẩm Tri Ý cất giọng ngọt ngào: "Anh đã thấy đỡ hơn chút nào chưa?"
"Ừ." Người đàn ông đáp lại một tiếng, không mặn không nhạt.
Ngước mắt lên, người phụ nữ mắt cười cong cong, ánh mắt nhìn anh mang theo một tia ái mộ.
Giống hệt dáng vẻ của một người phụ nữ đang nhìn nam tử mình yêu thương.
Cố Nam Thâm khẽ nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng quét qua gương mặt cô.
Anh xoay người cầm lấy một bản tài liệu, ném về phía cô: "Ngày kết hôn chúng ta đã nói rất rõ ràng, cuộc hôn nhân này duy trì tối đa một năm."
Trong lòng Thẩm Tri Ý vang lên hồi chuông cảnh báo.
Sao cô không nhớ trong tiểu thuyết có viết về chuyện này nhỉ? Cho dù là một năm, thì thời gian cũng chưa tới mà!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!