Lúc này, Cố Tề trong vai Tiểu Bắc đáng lẽ phải phẫn nộ, oán hận, nhưng sau khi chạm vào ánh mắt của Thẩm Tri Ý, cậu lại đột ngột quên lời thoại một cách kỳ lạ!
Liên tục quay lại ba lần, đều kết thúc bằng thất bại.
Trần Kiến An hơi mất kiên nhẫn: "Cố Tề, hôm nay bị làm sao vậy? Sao lại không nhập vai được thế này?!"
Cảnh đầu tiên vừa quay đã vấp như vậy, tâm trạng đạo diễn khó mà tốt được.
Cố Tề có chút ảo não gãi đầu: "Xin lỗi đạo diễn."
Trần Kiến An và Từ Lạc đều đang xem lại đoạn phim vừa rồi, tuy chỉ là một đoạn ngắn nhưng biểu cảm của Thẩm Tri Ý đã rất đáng khen ngợi.
Ông không nhịn được hỏi Từ Lạc: "Cô ấy thật sự chưa từng học diễn xuất sao?"
Từ Lạc cười: "Có lẽ là thiên phú trời sinh chăng?"
Lúc chị Lưu bảo cô tiếp nhận Thẩm Tri Ý, cũng không nói cô ấy từng học diễn xuất, chỉ nói với cô đây là bạn thân của cô cả nhà họ Liễu…
Trần Kiến An nhìn Hà Vi Vi vẫn luôn ngồi phía sau ông, cười nói: "Tôi rất mong đợi cảnh quay tiếp theo của hai cô!"
Đáy mắt Hà Vi Vi thoáng qua tia khác lạ, cô nhếch môi cười, đứng dậy rời đi.
Chẳng bao lâu sau, Cố Tề cũng rời khỏi trường quay.
Lúc quay lại, cậu trực tiếp nói với đạo diễn: "Tôi chuẩn bị xong rồi."
Trần Kiến An gật đầu, mọi người tại hiện trường nhanh chóng vào vị trí.
Lần này rõ ràng tốt hơn mấy lần trước rất nhiều, ít nhất Cố Tề đã không quên lời nữa.
Nhưng khi Trần Kiến An xem lại đoạn phim, vẫn không nhịn được mà nhíu mày.
Ông dừng hình ảnh ở cảnh Cố Tề nhìn về phía Thẩm Tri Ý, dưới ống kính mắt cậu trợn tròn, có thể thấy rất phẫn nộ, nhưng cũng chỉ dừng lại ở phẫn nộ mà thôi.
Biểu cảm như vậy là chưa đủ.
Ông đề nghị quay lại một lần nữa.
Khi Thẩm Tri Ý lại tiến về phía cậu, nhìn thấy Cố Tề đang nhìn Hà Vi Vi cách đó không xa.
Cô đã hiểu ra, khoảnh khắc Cố Tề vừa rời đi, chắc là đi học hỏi kinh nghiệm rồi.
Trước khi quay, Thẩm Tri Ý bình thản nói với Cố Tề: "Biết tại sao Tiểu Bắc bị liệt trên giường, lòng đầy tuyệt vọng, nhưng vẫn không muốn chết không?"
Thẩm Tri Ý khẽ nhướng mày nói: "Cậu ấy căm hận, phẫn nộ, nhưng cậu ấy cũng tuyệt vọng và bất lực. Trong sự bất lực này, còn nên có một chút ảo não, ảo não vì bản thân không thể báo thù cho anh trai."
Không biết tại sao trong đầu Cố Tề bỗng nhiên hiện lên cảnh Thẩm Tri Ý chụp bức ảnh cuối cùng ngày hôm qua…
Lúc quay lại lần nữa, ánh mắt Cố Tề rõ ràng đã tốt hơn lần trước nhiều, Trần Kiến An lần này cuối cùng cũng gật đầu hài lòng.
Cố Tề nhìn Thẩm Tri Ý đi về phía trợ lý với ánh mắt phức tạp, cậu thật sự rất muốn đi theo, nhưng cậu không biết mình nên nói cái gì.
Giờ ăn trưa, Từ Lạc cam chịu cầm hai phần cơm mà Thẩm Tri Ý mang đến đi hâm nóng.
Cố Tề ngại không dám đi tìm Thẩm Tri Ý, cậu đi tìm Từ Lạc.
Lúc đó Từ Lạc vừa mới lấy hai phần cơm từ lò vi sóng ra. Thức ăn sau khi hâm nóng tỏa hương thơm ngào ngạt, màu sắc món ăn nhìn tuy không bằng đồ mới nấu nhưng chỉ cần nhìn vẻ ngoài cũng biết là tốt hơn cơm hộp của đoàn phim nhiều rồi!
Hóa ra không phải tất cả thiên kim hào môn đều không biết nấu ăn, lần này cô thật sự tìm được một người sếp quý như vàng rồi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!