Ninh Tri chầm chậm thu lại ánh mắt, không nhìn nhiều thêm.
Xe chạy đến trung tâm thương mại gần đó.
Ninh Tri dắt Lục Tuyệt, Lục Tuyệt dắt Tiểu Tống Tụng, vệ sĩ đi theo sau vào trung tâm thương mại.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trong trung tâm thương mại rất đông người.
Lục Tuyệt cao ráo đẹp trai, mặc một bộ đồ thể thao màu đỏ, rất hút mắt.
Tiểu Tống Tụng bên cạnh đang bấu chặt vào áo anh rất đáng yêu, đôi mắt to tròn vo, mặc bộ đồ rách rưới cũ kỹ. Tổ hợp kỳ lạ như vậy khiến ai đi qua cũng phải liếc nhìn.
Tiểu Tống Tụng sợ nơi đông người, bàn tay đang nắm lấy góc áo Lục Tuyệt run rẩy mà co chặt vào, cơ thể nhỏ bé cũng gần như dính lên đùi Lục Tuyệt.
Toàn bộ tầng ba của trung tâm thương mại là các cửa hàng bán quần áo.
Ninh Tri chọn một cửa hàng bán đồ trẻ em có phong cách trang trí dễ thương, "Lục Tuyệt, anh chọn quần áo cho Tiểu Tống Tụng, nhóc con chắc chắn thích những món đồ anh chọn."
Cô phát hiện Tiểu Tống Tụng chỉ có một ngoại lệ là Lục Tuyệt, bé rất thích dính lấy Lục Tuyệt.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Chào anh, xin hỏi anh đang muốn chọn đồ cho bạn nhỏ này sao?" Nhân viên trong tiệm bước đến, cô liếc qua thôi cũng thấy quần áo của bé con rách nát, không vừa người.
Lục Tuyệt mím mím môi, anh không trả lời.
Khuôn mặt nữ nhân viên vẫn giữ vững nụ cười lịch sự, "Nếu như muốn chọn đồ cho bạn nhỏ, đồ phù hợp với bé ở khu bên này."
Ninh Tri nắm tay Lục Tuyệt đi qua, cô thấy đồ của trẻ con đa dạng mẫu mã, hơn nữa đều rất đáng yêu.
"Chọn đi, hoặc là anh hỏi xem Tiểu Tống Tụng thích món nào." Ninh Tri nói với Lục Tuyệt.
Đầu tiên, Lục Tuyệt cầm lấy bộ đồ màu đỏ in hoạ tiết đầu chó chi chít đưa cho Tiểu Tống Tụng, sau đó, anh lại nhấc lên một bộ đồ màu đỏ in hình con hổ nhét vào lòng Tiểu Tống Tụng.
Bộ thứ ba, bộ thứ tư, tất cả đều màu đỏ.
Ninh Tri đỡ trán, cô sai rồi, quên khuấy mất không nên để Lục Tuyệt chọn quần áo.
Cô vội vã ngăn anh lại, "Anh thích màu đỏ nhưng Tiểu Tống Tụng là trẻ con, có lẽ bé thích mỗi bộ một màu, anh có thể hỏi thử bé."
Lục Tuyệt chớp mắt, anh quay người, cúi đầu hỏi keo dán nhỏ Tiểu Tống Tụng, "Thích quần áo không, em."
Tiểu Tống Tụng nghe hiểu lời Lục Tuyệt nói, trong lòng bé còn ôm một đống quần áo, mặt sữa nhỏ ló ra khỏi đống đồ ngoan ngoãn gật đầu, "Thích, giống anh trai."
Quần áo màu đỏ giống hệt màu sắc trên người anh trai.
Ninh Tri dở khóc dở cười, được thôi, cô cũng quên mất, Tiểu Tống Tụng là cái đuôi nhỏ của Lục Tuyệt, đối với bé, Lục Tuyệt nói gì cũng đúng.
Nữ nhân viên nhìn Tiểu Tống Tụng ôm một đống đồ, cô vội chạy đến giúp, muốn cầm đỡ đồ trên tay bé, thế nhưng lại bị Tiểu Tống Tụng né tránh ngay lập tức.
Đôi mắt đen bóng to tròn trừng mắt nhìn nữ nhân viên, đôi tay nhỏ bé ôm chặt lấy quần áo, "Của em, của em."
Đây là của anh trai cho em.
Nữ nhân viên cười, "Bé yên tâm, chỉ là chị muốn giúp em bọc quần áo lại thôi."
Tiểu Tống Tụng ôm chặt lấy quần áo, nhất quyết không đưa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!