Chương 38: (Vô Đề)

Nghe câu hỏi từ Trần Nguyệt Quang, Hạ Thanh không tránh khỏi có chút ngỡ ngàng.

Cô đã làm gì mà để Trần Nguyệt Quang hiểu lầm tai hại như vậy?

Ba dấu chấm hỏi to đùng hiện diện trên khuôn mặt Hạ Thanh.

Ánh mắt cô nhìn hắn như sinh vật lạ lẫm.

- Hạ Thanh, em thích Trần Quang Trí sao?

Trần Nguyệt Quang rụt rè, hai tay nắm chặt tay Hạ Thanh.

Trong lòng có chút thấp thỏm cùng lo âu.

Không phải hắn không tin vào mị lực của bản thân.

Mà là hắn không chắc rằng Hạ Thanh thích hắn.

Nhìn bộ dáng không yên của Trần Nguyệt Quang, tim Hạ Thanh như hẫng thêm một nhịp.

Cô có thể hiểu rằng hắn cũng có ý với cô không?

Nghĩ vậy, tim cô như cái trống liên tục đập vang lên ba ba to lớn.

Tiếng đập rõ mồn một đến Trần Nguyệt Quang cũng nghe thấy.

Nghe thấy rồi lại càng bồn chồn, thất vọng.

Hắn cụp mí mắt xuống giấu nhẹm nỗi buồn.

Là hắn hỏi dư thừa.

Chỉ mới hỏi thôi tim cô gái nhỏ đã dao động như vậy, thì quá là rõ ràng.

Trần Nguyệt Quang bây giờ có chút giống cún con dưới cơn mưa lớn lẻ loi trong một góc hẻm.

Đáng thương vô cùng.

- Em không thích ạ! Em không thích Trần Quang Trí!

Như có chiếc lá rơi xuống mặt hồ vốn đã dao động không ngừng.

Như có giọt sương trĩu nặng trên mép lá gần lụi tàn.

Người Trần Nguyệt Quang như đạt đến giới hạn muốn bùng nổ.

Hắn thấp thỏm, lo âu, suy tư trắc trở mớ bòng bong trong lòng.

Lo sợ cô gái nhỏ sẽ thích người con trai khác.

Đúng rồi.

Chỉ là không thích Trần Quang Trí.

Nếu cô gái nhỏ để ý người khác thì sao?

Đè nén kích động trong lòng.

Trần Nguyệt Quang giương đôi mắt dụ hoặc nhìn thẳng Hạ Thanh, dịu dàng nói :

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!