Chương 37: (Vô Đề)

Nhìn dáng vẻ ngại ngùng mà tỏ ra điềm tĩnh của Hạ Thanh, Trần Nguyệt Quang mỉm cười vui vẻ.

Hắn cũng chẳng biết từ khi nào đã để ý cô gái nhỏ.

Bất tri bất giác hắn ngẩn người.

Cô gái nhỏ, cô gái nhỏ của hắn...

- Hạ Thanh.

Giọng nói mềm mại vỗ về nỗi lo của Hạ Thanh.

Cô híp đôi mắt trong veo, khóe môi tạo thành một đường cong bán nguyệt :

- Anh Trần.

Đúng rồi.

Trần Nguyệt Quang thích cái dáng Hạ Thanh nghiêng đầu, nở nụ cười rạng rỡ gọi hắn.

Một tiếng anh Trần, hai tiếng anh Trần đều thêu rực ngọn lửa trong hắn.

Mái tóc đen không quá suôn thẳng cũng không cong tròn lại đẹp đẽ đến lạ.

Dưới ánh trăng tràn ngập trong căn phòng nhỏ hẹp.

Ánh mặt Trần Nguyệt Quang như long lanh quá đỗi.

Xinh đẹp, rung động chỉ dành riêng cho cô gái nhỏ của hắn.

- Hạ Thanh, lưng anh đau.

Trần Nguyệt Quang có chút ngượng ngùng, bẽn lẽn nói.

Thật ra hắn không thấy đau tí nào.

Nhưng nhìn cô gái nhỏ lo lắng, đau lòng cho hắn liền vui vẻ không kìm được.

Nhưng phải làm sao để cô gái nhỏ yêu hắn?

Càng nghĩ Trần Nguyệt Quang càng hoang mang có chút buồn bã.

Trước kia hắn hay tin Hạ Thanh thích Trần Quang Trí.

Nếu giờ cô còn thích hắn ta thì sao?

Hạ Thanh lo lắng đi lấy bông băng, thuốc sức.

Thấy cô đã đi, Trần Nguyệt Quang nhanh lẹ lấy điện thoại vào hội anh em nhắn tin một cách lén lút .

Trần Nguyệt Quang: " Muốn tán đổ cô gái nhỏ cần phải làm gì?"

Tạ Đông: " Lão Quang yêu rồi ?!"

Can Tuấn Kiệt: " Mẹ kiếp, trời sập sao ?"

An An Dương: " Cô gái nhỏ là ai vậy?"

Tạ Đông: " Là cô gái nhỏ!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!