Từ ngày xuất viện Hạ Thanh lên kế hoạch rất rõ ràng.
Cô là phế vật Lục gia , bị gia tộc vứt bỏ hoàn toàn.
Muốn mượn thế lực từ gia tộc coi trọng địa vị thì cô chỉ còn cách nâng giá trị bản thân lên.
May mắn làm sao Hạ Thanh đang học tại ngôi trường toàn thiếu gia , tiểu thư từ nhà giàu mới nổi đến cây cổ thụ lâu năm đều tụ hội tất cả.
Cô phải mở rộng mối quan hệ ngoại giao của mình.
Như vậy mới được Lục gia để ý đến.
Một gia tộc nhỏ , Lục gia có thể không thèm để trong mắt.
Nhưng nhiều gia tộc thì lại là chuyện khác.
Hạ Thanh vừa đi vừa nghĩ ngợi , không nhận ra một Trần Nguyệt Quang đang đi theo sau.
Trần Nguyệt Quang dõi theo bóng lưng thiếu nữ.
Cảm thấy Hạ Thanh như con nhím.
Nhìn bề ngoài thì dễ thương , vô hại . Nhưng những cây gai nhọn hoắt vẫn luôn hiện diện không hề thu vào.
Hắn khẽ gật gật đầu.
Cô gái nhỏ đôi lúc lại tươi cười như ánh dương , đôi lúc lại trầm tư suy nghĩ.
Con gái vốn khó hiểu như vậy sao?!
Bước chân trầm ổn tiến nhanh về phía trước.
Trần Nguyệt Quang lúc này đi ngang hàng với Hạ Thanh.
Nhận thấy cô còn chưa nhận ra sự hiện diện của bản thân.
Trần Nguyệt Quang khẽ nhướng mày đâm chiêu " Rốt cuộc là suy nghĩ điều gì ?".
- Hạ Thanh.
Giọng nói trầm mà thấp vang lên bên tai Hạ Thanh.
Bất ngờ có luồng khí thổi vào tai , Hạ Thanh khẽ rùng mình , người cũng hoàn hồn .
Nhìn thấy Trần Nguyệt Quang đứng kế bên, Hạ Thanh ngẩn người có chút bất ngờ.
Cô cứ tưởng cả hai vốn hai đường hai lối , không gặp nhau.
- Dạ?
- Em đói bụng không ?
Giọng nói dịu dàng hỏi ý kiến Hạ Thanh.
Cô đơ người , cảm xúc phức tạp không thôi.
Từ nhỏ đến lớn chưa ai hỏi cô như vậy.
Lạ lẫm mà ấm áp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!