Chương 3: Gây Sự

Hạ Thanh cực khổ về phòng trọ mướn gần trường.

"Hạ Thanh " vốn là phế vật của Lục gia , bị trục xuất khỏi gia tộc.

Cô cũng không được chu cấp tiền sinh sống , tự sinh tự diệt khó khăn vô cùng.

Số tiền cô dùng để mướn trọ, ăn uống , sinh hoạt vốn là tiền mà mẹ cô để lại, khá nhiều để dư dả trang trải cuộc sống.

Nằm trên giường Hạ Thanh suy nghĩ rồi cầm điện thoại lên.

Dựa theo ký ức của nguyên chủ mà mở khóa điện thoại.

Đập vào trước mắt là hình nền có ảnh Trần Quang Trí.

Anh ta dựa vào góc tường , cười khẽ với bạn bè nhìn thật trưởng thành , đẹp mắt vô cùng . Ngỡ ngàng Hạ Thanh mới vào album thì tá hỏa hơn khi toàn là ảnh của anh ta.

Từng cái nhíu mày , nhăn trán , ánh mắt lộ vẻ thất vọng , hay nụ cười rạng rỡ đều được " Hạ Thanh " lưu giữ lại trong máy.

Tình tiết nguyên chủ thích nam chính không được đề cập trong truyện.

Là vì pháo hôi nữ phụ hy sinh cho nam nữ chính nên không cần nói chi tiết sao? Nghĩ nghĩ , Hạ Thanh kiểm tra tiền trong số tài khoản của nguyên chủ.

Nhìn con số to lớn Hạ Thanh không khỏi khép mắt cười mà nhảy cẫng lên vào nhà tắm.

Tiền bạc là gì ? Là phù du thôi ! Nhưng có thể khiến con người ta vui sướng đến nỗi quên đi cơn đau điếng người ! Ha ha...

Ngẩng đầu lên trời cười , cười thỏa thích Hạ Thanh lại bắt đầu nhăn mặt chê bản thân quá thối.

Nhìn bản thân trong gương khóe miệng cô không theo tự chủ mà bắt đầu giật giật :

- Mẹ kiếp , sao có thể xinh thế này được ? Lục gia cũng thật ngu ngốc , nhan sắc thế này sử dụng cho gia tộc cũng được mớ tiền.

Nghĩ nghĩ Hạ Thanh lại gật gù :

- Cũng có thể là còn tính người nên mới không làm vậy .

Sáng hôm sau

Hạ Thanh tỉnh dậy sau một giấc dài.

Theo nguyên tác "Hạ Thanh" còn đi học nên cô không thể nào vắng mặt được.

Buộc cao mái tóc dài , chỉnh mái, son bóng.

Hạ Thanh liền trố mắt cười tươi.

Quá mức xinh đẹp !

Đến trường bao nhiêu ánh mắt bất ngờ đều đổ dồn về Hạ Thanh.

Không chỉ nhan sắc nổi bật mà còn là khí chất tự tin , tỏa sáng , âm trầm của một người từng trải.

Theo trí nhớ nguyên chủ Hạ Thanh liền mò đường tìm vào phòng học.

Khốn nạn hơn khi Mạc Lạc và cô đều học chung lớp.

Tới phòng học cô khẽ dừng lại.

Bọn Mạc Lạc có hay không lại gài bẫy cô ? Xô nước cống , bụi phấn , sâu rết, rác rưởi? Trong tâm thế phòng thủ cô liền nhấc chân đạp một cái "ba".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!