Chương 28: (Vô Đề)

" Sâu trong khu rừng được bao phủ cả một màu đen đầy tuyệt vọng có căn nhà hoang đổ nát giữa trung tâm rừng.

Tạ Đông với khuôn mặt gầy gò , thân thể đầy vết cào xước từ móng tay.

Để ý liền thấy đôi bàn tay xinh đẹp trước kia giờ cũng đã tàn lụi.

Ngón tay , móng tay như nhúng máu , chẳng thể nhìn ra hình dạng.

Ánh mắt vô hồn , tâm như chết lặng.

Rốt cuộc tại sao ? Tại sao lại đối xử tàn nhẫn với cậu như vậy ? Cậu làm gì sai với bọn họ sao ?

Tưởng như mọi thứ xảy ra đã vắt kiệt tuyến lệ của Tạ Đông.

Nhưng khi cậu nhớ đến khuôn mặt ngây thơ , đáng yêu luôn gọi cậu là Đông ca ca , nước mắt cứ thế tuôn ra.

Tuôn ra không ngừng.

- Aw , a aaaa...

Tiếng gào thét nhưng lại nỉ non, tuyệt vọng , nhỏ bé đến kì lạ.

Cậu chẳng còn sức để than oán , để la hét giải tỏa cơn đau đớn trong lòng cậu.

- Hức hức....

Không chịu nỗi.

Tạ Đông lại lấy nước mắt rửa mặt.

- Bạch Hoa , em nói đi , tôi làm gì sai ?

- Bạch Hoa , em nói đi , sao em lại lợi dụng tôi ?

- Bạch Hoa , em nói đi, em đã làm gì với Nguyệt Quang rồi ?

- Bạch Hoa , tôi yêu em đến điên dại , nguyện móc trái tim ra trao cho em sao em lại tàn nhẫn phá nát mọi thứ của tôi ?

- Bạch Hoa ,...! Bạch Hoa...

- Nguyệt Quang à , tao xin lỗi , là tao có mắt như mù yêu một người như Ngọc Bạch Hoa.

Là tao hại mày rồi , Nguyệt Quang...! Hức hức...

Tiếng khóc không ngừng vang lên.

Tim cậu như chết nghẹn đi.

Không , là đã hoàn toàn chết rồi.

Cậu ngu dại chìm đắm trong tình yêu.

Nhưng người ta không yêu cậu ! Còn xem cậu là công cụ để lợi dụng , hãm hại người bạn thân nhất của cậu.

- Nguyệt Quang chắc đau khổ lắm.

Cậu ấy luôn cười thế thôi ... biết mình phản bội , chắc đau đớn lắm...

Càng nói Tạ Đông càng tuôn nước mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!