Alo bạn học Hạ...
Giọng nói dịu dàng , mê hoặc vang bên tai Hạ Thanh.
Mơ mơ màng màng say giấc Hạ Thanh không trả lời.
- Bạn học Hạ Thanh.
Giọng nói lại một lần nữa vang lên . Kêu gọi tên của Hạ Thanh rất rõ ràng . Nhưng cô vẫn còn say giấc nồng.
Đầu dây bên kia im lặng rồi vang lên lần nữa :
- Hạ Thanh.
Không còn là giọng nói êm ái, dịu dàng , trầm bổng như nốt nhạc ru ngủ.
Giờ đây là giọng nói lạnh lùng có phần uy hiếp , nguy hiểm.
Nghe xong Hạ Thanh rùng mình cũng tỉnh giấc.
Cô chẳng biết chuyện gì xảy ra, xem như là một ác mộng.
Tưởng nghĩ vậy là xong nhưng giọng nói lạ lùng lại một lần nữa xuất hiện :
- Hạ Thanh !
" Má ơi , căn phòng này có ma !"
Hạ Thanh sợ hãi nghĩ.
Ma nào cũng thật có tâm, tối không xuất hiện , đêm không ló dạng lại đến sáng sớm gọi cô dậy.
Nghĩ là vậy nhưng khuôn mặt Hạ Thanh có chút tái mét.
Sáng sớm chỉ có một mình trong căn phòng lại liên tục nghe tiếng người gọi tên mình.
Người Hạ Thanh run lên vì sợ.
- Hạ Thanh , tôi đang gọi điện thoại cho cô !
- Ma cũng biết chọc ghẹo qua đường liên lạc điện thoại ?! Này thành quỷ rồi chứ không phải ma nữa!
Sợ hãi ! Mắt chứ A mồm chữ O , Hạ Thanh thật sự rất rén.
Cô sống trên đời chưa làm gì tội lỗi sao cớ gì lại bị hù dọa đến thế này.
Trần Nguyệt Quang bên kia thật muốn văng tục.
Sáng sớm gọi điện , tay thì bắt máy , người thì lăn ngủ cùng với tiếng ngáy nhỏ phát ra.
Gọi tên Hạ Thanh kêu cô dậy lại bị nói là ma.
Khuôn mặt yêu nghiệt , ấm áp của Trần Nguyệt Quang không khỏi đen đi .
- Là tôi , Trần Nguyệt Quang, đang gọi điện thoại!
Nghe tiếng nghiến răng từ đầu dây bên kia . Hạ Thanh ngớ người như tượng đá.
Ma quỷ chắc không biết nghiến răng đâu nhỉ ? Nghĩ là vậy nhưng vẫn mò tìm điện thoại trong đống chăn gối .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!