Hạ Thanh , Trần Nguyệt Quang đứng một bên.
Trần Quang Trí, Ngọc Bạch Hoa đứng một bên.
Hai phía đối lập hoàn toàn.
Một nơi như trăng thanh gió mát , cảnh đẹp vui mắt người nhìn.
Một chỗ tàn tạ , hoang vắng khiến người e ngại.
Nhưng dù sao Trần Quang Trí và Ngọc Bạch Hoa cũng là nam nữ chủ nguyên tác.
Dù cho có bị thương đầy mình vẫn tỏa ra hào quang, khí chất mấy ai sánh được.
Hạ Thanh lười ở lại liền chào tạm biệt rồi đi.
Hạ Thanh rời đi Trần Nguyệt Quang cũng lấy cớ đi về.
Còn lại là Ngọc Bạch Hoa và Trần Quang Trí đứng đó mỗi người một suy nghĩ.
Ngọc Bạch Hoa lúc này liền ủy mị , đau thương khóc :
- Trí ca ca, hức, Hoa Hoa đau chết mất... hức ...
Trần Quang Trí thấy vậy trong lòng xót không chịu nổi.
Ánh mắt dịu dàng , tay xoa đầu Ngọc Bạch Hoa :
- Hoa Nhi nói anh nghe ai đánh em được không ?
- Trí ca ca, Mạc Lạc, hức , không hiểu sao em ấy kêu người đánh Hoa Hoa...! Hức , còn định cưỡng hiếp ... Hu Hu...
Tiếng nức nở , khóc kiều mị vang lên liên tục.
Thấy ánh mắt lạnh lùng của Trần Quang Trí khi nhắc đến Mạc Lạc.
Ngọc Bạch Hoa có chút vui trong lòng lại tiếp tục nói :
- Hức , Mạc Lạc đi gặp Hạ Thanh , không biết vì sao liền đùng đùng nổi giận đánh Hoa Hoa... Hu hu...
Nghe cái tên Hạ Thanh chân mày Trần Quang Trí nhíu chặt lại.
Chuyện này liên quan đến Hạ Thanh ? Hạ Thanh bắt tay với Mạc Lạc đánh Hoa Hoa ? Nghĩ ngợi rối bời Trần Quang Trí liền nghi ngờ.
Đúng là tính cách Hạ Thanh có thay đổi nhưng cũng không đến nỗi trở nên ác độc như vậy .
- Thanh Thanh chắc không liên quan gì vụ này.
Nghe Trần Quang Trí nói vậy Ngọc Bạch Hoa như rơi vào vũng lầy.
Không nói hai lời nước mắt như hạt trân châu liên tục rơi xuống tí tách.
Người đàn ông cô ta yêu giờ đây bênh một cô gái khác dù cô đã khóc lóc thảm thiết đầy thương hại.
Còn kêu gọi thân mật là " Thanh Thanh ".
Càng nghĩ càng đau đớn.
Nước mắt lộp độp chảy xuống không ngừng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!