Chương 1: Thật Sự Xuyên Rồi !

Sau một ngày mệt mỏi với các văn kiện giấy tờ người Hạ Thanh cũng mềm nhũn cả ra.

Cô chỉ đành cười gượng khi để bản thân tới bước đường này.

Chả trách cô quá tài giỏi nên phải làm nhiều công việc.

Nằm trên giường đọc quyển tiểu thuyết thanh xuân vườn trường mới mua hôm trước.

Bàn tay thon dài lật từng trang sách " xoạt xoạt " lòng cô không ngừng trùng xuống.

" Trần Nguyệt Quang thẫn thờ nhìn Ngọc Bạch Hoa.

Chỉ hắn biết rõ trong lòng hắn cô không có vị trí gì đặc biệt.

Người thì nhỏ nhắn, mặt lại ngốc nghếch , còn thích lo chuyện bao đồng.

Cô chẳng có điểm nào khiến hắn yêu thích.

Biết rõ là vậy mà cớ sao lòng hắn đau ? Biết là thế mà sao nước mắt lại rơi ? Hòa mình vào cơn mưa Trần Nguyệt Quang đứng lặng một góc nhìn Ngọc Bạch Hoa và Trần Minh Trí hôn nhau.

Tim như từng đợt quặn thắt lại đau điếng cả người.

Lảo đảo hắn đi khập khiễng như kẻ thua cuộc trong cuộc sống , mất tất cả.

Hắn hiểu rõ đạo lý đối xử chân thành với một người chưa chắc đã có tình cảm của người đó.

Nhưng cái gọi là tình đơn phương vẫn quá đỗi đau khổ mà ngọt ngào.

Trần Nguyệt Quang dưới cơn mưa khe khẽ chúc phúc cho hai người họ mặc cho nước mắt chảy."

Hạ Thanh rùng mình cả lên cảm thán " Hay".

Đọc biết bao cuốn tiểu thuyết nam phụ si tình nữ chính mà bất chấp tất cả dù là chuyện vô đạo đức.

Rồi nhận lại cái kết đắng cho cuộc đời là bị nam chính trừng trị mạng sống.

Hay nam phụ cam tâm tình nguyện hy sinh thân mình để cứu nữ chính.

Thật sự hiếm thấy nam phụ nào dứt khoát như vậy ! Hạ Thanh bất giác lấy tay miết theo tên Trần Nguyệt Quang trên sách nói khẽ:

- Lý trí , dứt khoát như thế liệu ngươi có say đắm một ai không ?

Nói xong lại cảm thấy mí mắt nặng trĩu.

Hạ Thanh không hay bản thân ngủ bao giờ .

___________________________________

- Con đ*** này , mau dậy! Mày làm bộ đáng thương cho ai coi hả ? Mẹ kiếp con ả Ngọc Bạch Hoa...

Sau khi bị xối cho thùng nước cóng nồng nặc mùi , Hạ Thanh tỉnh dậy mà lòng ngơ ngác.

Cái gường big size của cô đâu rồi ? Chăn ấm gối êm, đèn chùm xinh xắn đâu rồi ? Khung cảnh trước mắt là cái gì thế này ? Trường học ? Hạ Thanh ngẩng đầu lên thấy một cô bé ngũ quan xinh đẹp, kiêu kì đang dùng ánh mắt khinh bỉ với cô.

Lại quay qua thấy trong kính một cô bé đang ngồi bệch dưới sàn với đống rác rưởi , quần áo ướt nhem , đáng thương vô cùng . Cô bé đáng thương đó hình như là Hạ Thanh cô.

Chưa tỉnh táo cô loáng thoáng nhớ lại câu nói của cô bé kia cái tên " Ngọc Bạch Hoa " .

- Mạc Lạc , sao cậu lại bắt nạt Hạ Thanh ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!