Chương 8: Ánh trăng sáng trong lòng nương nương

Ngay sau đó, nàng dứt khoát  "ô oa " khóc lên, vừa khóc vừa úp úp mở mở nói:" Ca ca, cướp, ca ca, xấu…"

Nguyễn Thị cuối cùng cũng giác ngộ ra, nàng bèn cố ý nghiêm mặt dạy bảo nhi tử:" Châu nhi không ngoan, sao con có thể cướp đồ ăn của muội muội hả?"

Châu ca vừa nghe liền cảm thấy oan ức:" Con không cướp, là muội muội cho con mà…"

Lời còn chưa dứt, Hứa Quân Dao khóc càng to hơn, nàng cứ khóc mãi khóc mãi đến nỗi nấc cả lên, dẫu vậy câu " ca ca xấu" thủy chung chưa bao giờ ngừng lại.

Nguyễn thị một bên dỗ dành nữ nhi, còn một bên tranh thủ dạy bảo nhi tử.

Châu ca tủi thân chu chu cái miệng nhỏ nhắn lên, nhăn cái mũi bé lại, cuối cùng cũng không nói thêm gì nữa.

Hứa Quân Dao nhìn thấy hắn như vậy, ngược lại càng thêm coi trọng hắn hơn, nàng len lén nhìn về phía Châu ca cười thật tươi.

Châu ca cũng nhìn thấy hành động của nàng, đầu tiên hắn khẽ nhếch miệng lên, sau đó nói nhỏ vài câu, nhưng Hứa Quân Dao lại không nghe được rõ, sau đó khi nàng nhìn lại, thấy hắn giống như cây cà bị sương giá tạt qua, trong nháy mắt cả người đều ỉu xìu, héo rũ.

Nàng có chút buồn cười, cũng không thèm giả bộ khóc nữa, ngoan ngoãn để Nguyễn Thị giúp mình rửa mặt.

Khi Nguyễn Thị cầm tay dắt nàng bước vào gian phòng giữa, nàng mới chú ý tới trong phòng có thêm một thằng bé lạ mặt, nàng không nhịn khỏi tò mò đưa mắt quan sát hắn một chút.

Thằng bé này, toàn thân giống như mọc đầy gai, từ chối mọi sự tiếp xúc từ người khác. Hắn lớn lên không giống cha con lão già thối, cũng không giống phu nhân bánh bao. Giờ phút này hắn xuất hiện ở đây, nhất định cũng không phải con cái của đại phòng và nhị phòng.

Vậy nên, hắn là ai?

Khi thằng bé này nhìn thấy nàng, trong vô thức lùi lại vài bước, ánh mắt đầy cảnh giác, thân thể căng cứng, cả người hắn giống như bước vào trạng thái sẵn sàng nghênh địch.

Hứa Quân Dao trong lòng buồn bực: Hắn đang sợ bản cung sao?

"Đây là tiểu ca ca Trụ Tử tạm thời sống trong nhà chúng ta, Bảo Nha phải nghe lời nha, không được bắt nạt tiểu ca ca đâu đấy." Nguyễn Thị nhìn ra nghi hoặc của nữ nhi, véo má nàng cười dặn dò.

Hứa Quân Dao nhu thuận gật đầu.

Thằng bé đưa mắt liếc nàng một cái thật nhanh, sau đó vội vàng nhìn sang chỗ khác. Vào lúc nàng còn chưa biết chuyện gì xảy ra, hắn đã liệt nàng vào sổ đen những người tuyệt đối không được tiếp xúc.

Dù sao, tiểu cô nương thảo mai này đến cả ca ca của mình cũng hãm hại, nàng ta còn đáng sợ hơn cả biểu muội tùy ý điêu ngoa lại thích khóc của nhà dì hắn, hắn vẫn nên cách xa nàng ta một chút mới tốt.

Một lát sau, Bích Văn cũng dắt Châu ca qua đây, Hứa Quân Dao vô tình phát hiện, lúc Châu ca đi qua người thằng bé, hắn cũng căng thẳng lùi ra sau vài bước, tránh thoát khỏi sự đụng chạm với Châu ca khi hắn đang vùng tay ra khỏi tay của Bích Văn và lao nhanh về phía Nguyễn Thị.

Hứa Quân Dao vẫn luôn để ý đến thằng bé tên là "Trụ Tử", sau đó nàng bỗng nhiên nhìn thấy trên mặt hắn lộ ra vẻ mặt hâm mộ, nàng nhìn chắm chằm chằm rồi đi tập tễnh về phía hắn.

Sau đó, nàng liền phát hiện, mỗi lần nàng bước về phía đối phương một bước, đối phương liền cứng đờ lui về sau một bước, hắn tựa hồ rất sợ người khắc đụng vào mình.

Nàng dừng lại, nghiêng đầu quan sát hắn, thấy vậy cả người hắn cứng đơ lại, khuôn mặt nhìn nàng đầy vẻ cảnh giác, khắp người hắn đều ở trạng thái phòng bị cao độ, tựa như nàng chỉ cần tiến thêm bước nữa hắn sẽ co giò bỏ chạy ngay.

"Ngươi tên là Trụ Tử? Đã ăn sáng chưa? Ta dẫn ngươi đi ăn chút gì đó được chứ?" Bích Văn nhận được chỉ thị của Nguyễn Thị, tiến về phía hắn khom lưng xuống hỏi đầy ân cần.

Hứa Quân Dao sửng sốt phát hiện, lúc Bích Văn đến gần, thân thể hắn ngoại trừ hơi mất tự nhiên ra cũng không hề né tránh sự đụng chạm của nàng ấy.

Đúng là một thằng bé quái đản, nàng nói thầm trong lòng, rồi bước đôi chân nhỏ ngắn về phía Nguyễn Thị.

Một lát sau, nàng nghe thấy phía sau vang lên một giọng nói non nớt mang theo chút khàn khàn.

"Cháu tên là Thiệu Đình, Hạ Thiệu Đình, chứ không phải là Trụ Tử ạ."

Nàng lập tức ngây ngẩn cả người, sau đó đột nhiên xoay phắt người lại, gắt gao nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ bé bình tĩnh kia, nàng muốn từ trong đó tìm kiếm một chút cảm giác quen thuộc.

Hạ Thiệu Đình bị nàng nhìn chòng chọc đến nỗi cả người không được tự nhiên, hắn vô thức trốn phía sau Bích Văn.

"Bảo Nha?" Thấy nữ nhi nhìn chằm chằm vào thằng bé, Nguyễn Thị nghi ngờ gọi một tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!