Chương 50: (Vô Đề)

Khi biết thiếu niên ánh trăng vẫn còn nhớ rõ mình sau nhiều năm xa cách, Hứa Quân Dao vui đến mức suýt nhảy cẫng lên.  Nhìn bộ dạng ngà ngà say của đối phương, đôi mắt nàng đảo một cái, đến gần người hắn cười khanh khách hỏi: "Lúc bé Bảo Nha có đáng yêu không? Mau nói đáng yêu đi!"

"Đáng yêu chết mất í chứ, hồi bé Dao Dao đáng yêu nhất!" Ngôn Vũ vui vẻ nói.

Dù trong đầu Hạ Thiệu Đình lúc này giống như nhét đầy hồ dán, nhưng nghe nàng nói vậy thì vẫn nghiêm túc suy nghĩ.

Mặc dù lúc còn bé nàng ấy thảo mai thật, đến cả ca ca cũng hãm hại, nhưng có lúc nhìn trông cũng rất ngoan ngoãn đáng yêu, khiến người ta không nhịn được mà đối xử tốt với nàng.

Nghĩ đến đây, hắn nấc cụt một cái, gật đầu rồi thành thật trả lời: "Đáng yêu."

Mặt này của Hứa Quân Dao cong lên, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ, nàng hơi nhấc váy lên sau đó xoay một vòng. Xoay xong, đôi mắt  trong veo như nước chớp chớp vài cái, tràn đầy mong chờ hỏi tiếp: "Thế bây giờ muội có đẹp không? Mau nói đẹp đi!"

"Đẹp chứ đẹp chứ, đẹp ngất ngây luôn!" Chuyên gia tâng bốc Ngôn Vũ giơ tay nói to.

Hạ Thiệu Đình cố gắng mở đôi mắt có chút mờ mịt của mình nhìn tiểu cô nương trước mặt đã lớn lên duyên dáng yêu kiều.

Khuôn mặt trắng nõn mềm mại của tiểu cô nương mặc dù vẫn có cảm giác mũm mĩm, nhưng đã không còn mập mạp giống như hồi bé nữa, hấp dẫn nhất chính là đôi mắt long lanh xinh đẹp trên khuôn mặt, nó đen nhánh sáng ngời, khi nàng chớp mắt giống hệt như tiểu nha đầu thảo mai năm đó.

Hắn khẽ thở dài.

Tiểu nha đầu thật sự đã trưởng thành rồi, chẳng qua tính tình vẫn chẳng thay đổi gì nhiều. Lúc nãy ở nội điện tiếng nói truyền ra từ trong bình phong có lẽ là của hai vị trước mặt này.

"Mau nói, mau nói. Mau nói đẹp đi!" Hứa Quân Dao thấy hắn chỉ nhìn mình mà không trả lời, nhịn không nổi đến gần thúc giục hắn.

"Nói mau nói mau!" Ngôn Vũ như cái đuôi cũng nhại theo.

Tiểu Hạ tướng quân thành thực cuối cùng cũng chậm chạp gật đầu, nói ra đáp án mà nàng mong đợi: "Đẹp."

Lời nói vừa thốt ra, nụ cười của người trước mặt càng thêm sáng lạn.

Hứa Quân Dao cực kỳ mãn nguyện, lúm đồng tiền bên má chưa từng biến mất: "Huynh lại nói theo muội…."

"Nói cái gì?" Hạ Thiệu Đình lại nấc cụt cái nữa, hắn cảm thấy đầu óc có chút mê man, nghe thấy lời nàng nói thì thuận miệng hỏi.

"Quân Dao là một tiểu tiên nữ đẹp người đẹp nết, mau nói, mau nói!"

Hạ Thiệu Đình: "…"

Trong một khoảnh khắc nào đó hắn thậm chí còn hoài nghi chính mình có phải nghe nhầm rồi không, nhưng khi hắn thấy biểu cảm bất lực trên mặt Ngũ công chúa cách đó không xa thì không thể không thừa nhận. Nhiều năm không gặp, con bé thảo mai năm nào đã trưởng thành thật rồi, đến cả da mặt cũng trở nên dày hơn.

"Quân Dao là một tiểu tiên nữ đẹp người đẹp nết, nói nhanh nói nhanh, nói đi mà, nói đi mà…." Hứa Quân Dao kiên trì thôi thúc.

Ngôn Vũ ở bên cạnh cũng lớn tiếng ầm ĩ: "Đúng đấy, đúng đấy. Mau nói đi, nói đi, Dao Dao là tiểu tiên nữ đẹp người đẹp nết!"

Ngũ công chúa bịt miệng cười một trận, nhưng cũng khá tinh tế cũng không hề tiến lên quấy rầy.

Có lẽ Hạ Thiệu Đình đã thật sự hơi say nên đầu óc có chút trì trệ, hắn nhìn tiểu cô nương đang chớp chớp đôi mắt long lanh đợi hắn nói ra câu đó. Hạ Thiệu Đình cảm thấy mắt mình hơi mờ mịt.

Sau một lát, hắn ngơ ngác nhìn đôi mắt càng ngày càng sáng rực trước mặt, ma xui quỷ khiến thế nào mà bất giác đọc theo: "Quân Dao là tiểu tiên nữ đẹp người đẹp nết…."

"Đúng đúng đúng, chính là như vậy, chính là như vậy không sai vào đâu được!" Tiểu tiên nữ vui đến nỗi mặt mày cong cong, cả người lâng lâng trong sung sướng, nàng ôm mặt chỉ hận không thể hét lên.

Thiếu niên ánh trăng khen bản cung thiếu niên ánh trăng khoe bản cung rồi, vui quá là vui….

Ngôn Vũ học theo động tác ôm má của nàng, lấy lòng nói: "Tiểu tiên nữ, tiểu tiên nữ, Dao Dao là tiểu tiên nữ vừa đẹp người vừa đẹp nết!"

Ngũ công chúa cũng không ngờ rằng tiểu thư đồng lại thực sự có thể dụ dỗ được vị tiểu Hạ tướng quân rất khó thân cận này, làm cho hắn nói ra những lời không có da mặt như thế; nàng ta cũng không nhịn được mà phì cười.

"Ha ha ha ha, tiểu Đường Đường, đồ mặt dày, da mặt của muội quả thực, quả thực quá dày, quá dày luôn đó!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!