Ngôn Vũ dùng sức cắn khăn tay, khuôn mặt u oán nhìn người nào đó đang hưng phấn đến nỗi hai mắt lấp lánh, khuôn mặt ửng hồng phơi phới.
Giả dối, thế mà ngươi còn nói thích A Vũ! Giả dối, tất cả đều là giả dối, đồ xấu xa!
Mãi cho đến khi bóng dáng của Hạ Thiệu Đình hòa vào dòng người và biến mất, Hứa Quân Dao mới thở một hơi thật dài, hết xoa khuôn mặt, chỉnh mái tóc dài lại sửa sang lại quần áo, sau đó mới nhìn Châu ca nở một nụ cười dè dặt: "Xong rồi, chúng ta quay về thôi!"
Châu ca: "…."
Cái bản lĩnh trở mặt này….
Hắn không nhịn được bèn hỏi: "Muội nhiều năm rồi chưa từng gặp Châu ca, lúc nãy chỉ lướt qua sao đã nhận định tiểu tướng bên cạnh bệ hạ chính là huynh ấy?"
"Là huynh ấy, chắn chắn không sai, chính là huynh ấy, muối nói phải là phải!" Hứa Quân Dao trả lời chắc như đinh đóng cột.
Châu ca hừ một tiếng, mặt đầy ghét bỏ: " Lúc nãy muội la hét ầm ĩ đã đủ mất mặt rồi, nếu còn hét sai người thì da mặt cũng đường dùng nữa!"
Hứa Quân Dao hết sức đắc ý:" Yên tâm, yên tâm. Huynh tin muội đi, chắc chắn không sai đâu! Thị lực của muội tốt lắm đó!"
Châu ca cũng lười nói với nàng, dù gọi sai người thì người mất mặt cũng không phải mình.
"Hừ, nhìn Đình ca thì thị lực tốt lắm, còn nhìn A Vũ thì như bị mù!" Ngôn Vũ bay bên cạnh này nói một cách đầy bất mãn, trong lòng tràn đầy trách móc.
Không công bằng, không công bằng gì cả!
Hứa Quân Dao giả bộ không nghe tiếng gì cả, dẫn đầu mọi người bước ra khỏi phòng. Ngôn Vũ đi sát bên cạnh nàng, nàng ta một bên tránh khách khứa, một bên dùng ánh mắt u oán nhìn chằm chằm Hứa Quân Dao.
Ban đầu, Châu ca thong thả đi phía sau muội muội, nhưng khi nhìn thấy khách của tửu lầu ngày càng đông, hắn nhanh chân tiến lên che chở cho nàng, để tránh người khác đụng vào.
Hứa Quân Dao chú ý đến hành động che chở mình của hắn, nàng không khỏi giật mình. Sau giây lát, nàng rủ mắt xuống, khuôn mặt giương lên một độ cong xinh đẹp.
Huynh muội hai người đi ra khỏi tửu lầu, sau khi người đi đường thưa dần, Châu ca mới lặng lẽ thu tay về, sau đó học theo dáng vẻ của Đường Tùng Niên, chắp tay sau lưng ung dung đi phía sau muội muội.
Dẫu sao hiếm lắm mới có một lần ra ngoài, Hứa Quân Dao cũng không vội về phủ, nàng vui vẻ đi ngắm nghía đây đó trên đường. Khi đi tới một sạp bán mặt nạ, cầm một cái mặt nạ Thần Chung Quỳ (**) rồi đeo lên mặt, sau đó nhân lúc Châu ca không chú ý đột nhiên quay mặt lại dọa hắn giật bắn mình.
Thấy thiếu niên trước mặt luôn thích giả vẻ bình tĩnh, nay lại sợ tới mức nhảy cẫng lên, nàng bụm miệng cười khúc khích.
Ngôn Vũ ở bên cạnh cũng cười cong cả eo, trong lúc bất cẩn đã lỡ để người gánh hàng rong đi xuyên qua nguời mình; nàng ta buồn bực chống nạnh, nhìn theo bóng dáng đã đi xa của người gánh hàng rong, mắng: "Đáng ghét chết mất! Sao ngươi đi đường mà khong chịu nhìn đường thế hả! Không biết xấu hổ chút nào hả?! Cứ thế mà xuyên thẳng qua người ta! Đáng ghét, thật sự đáng ghét!"
Châu ca bị muội muội cười đến nỗi cả người không được tự nhiên, hắn tức giận trừng mắt nhìn nàng, cướp lấy chiếc mặt nạ trong tay nàng trả lại cho ông chủ.
Hứa Quân Dao cười hi hi đi đến bên cạnh chàng thiêu niên đang nghiêm mặt: "Huynh giận rồi à? Nam tử hán đại trượng phu sẽ không nhỏ nhen như thế chứ? Muội chỉ muốn đùa huynh một chút thôi mà".
Châu ca hừ một tiếng: "Muội còn định đi dạo đến bao giờ? Về muộn nương sẽ tức giận đấy, lúc đấy ta sẽ chống mắt lên xem muội làm thế nào!"
"Vội cái gì mà vội, giờ còn sớm mà! Này, muội ra kia nhìn chút nhé". Hứa Quân Dao níu cổ tay áo của hắn rồi chạy đến phía đang náo nhiệt phía trước.
"Ô kìa, ngươi chạy nhanh như thế làm cái gì? Người ta sắp chạy không kịp rồi! Ô kìa ô kìa đừng qua đây, đừng qua đấy, sắp đụng vào bả vai của ta rồi đấy! Ai ui đáng ghét, lại xuyên qua người ta nữa rồi. Tránh ra tránh ra tránh ra, đòn gánh của ngươi sắp quẹt vào tay ta rồi, phù…Nguy hiểm quá đi! Lại tới nữa, lại tới nữa. Ta đã bảo các ngươi đi đường phải nhìn đường rồi mà! Sao lúc nào cũng đi xuyên qua người của ta vậy!
Dao Dao đợi ta với….."
Ngôn Vũ tránh trái tránh phải đuổi theo đôi huynh muội, nhưng trên đường người đến người đi tấp nập, nàng ta né được cái này nhưng không kịp chú ý để né cái kia. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã có hết người này đến người khác đi xuyên qua người của nàng ta, khiến nàng ta vừa thẹn vừa tức, giẫm chân giận dỗi, trong lúc không chú ý lại bị một đám trẻ đang chơi trò đuổi bắt chạy xuyên qua người.
Hứa Quân Dao quay đầu lại khi nghe thấy giọng nói của nàng ta, nhìn thấy sự xấu hổ của Ngôn Vũ khi không thể tránh khỏi hành động đi xuyên qua thân mình của những người xung quanh, Hứa Quân Dao suýt thì bật cười thành tiếng.
Cái đồ ngốc kia, nếu xét từ phương diện khác nếu nàng ta làm quỷ mà ngốc được đến mức độ đấy, thì cũng được coi là một loại bản lĩnh rồi nhỉ?
"Vị cô nương này, bần đạo thấy cốt cách của cô kỳ diệu tinh tế, chính là đại phú đại quý, mệnh cách phúc thọ song toàn, chỉ tiếc mệnh phạm sát tinh, nếu không kịp thời hóa giải, sợ rằng cuộc đời sẽ trải qua nhiều trắc trở." Đột nhiên nghe thấy có người nói chuyện, nàng quay đầu lại nhìn thì thấy một nam tử mặc đạo bào trắng muốt, trên đạo bào thêu ba chữ lớn "Tái Thần Tiên" đang nhìn mình.
"Ngươi đang nói với ta sao?" Nàng chỉ chóp mũi mình hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!