Hôm nay Đường Quân Nhu theo lệ thường đến đây tận hiếu với Vương Thị, đúng lúc nghe thấy những lời nói khinh thường của em họ. Ban đầu nàng ngẩn ra, sau đó trên mặt giương lên một nụ cười hả hê.
Qua song Lăng Hoa (**) nàng thấy trong phòng Vương Thị lúc này là hai mẹ con Lý Thị, Đường Quân Du đang dựa vào lòng Lý Thị tức đến nỗi bật khóc, tay không ngừng giơ lên lau nước mắt; còn Vương Thị ngồi trên cao đang thở dài rầu rĩ, nhưng cũng không hề nói nửa câu trách móc cô cháu gái vừa chọc người ta đến phát khóc rồi bỏ chạy. Thấy vậy, trong lòng Đường Quân Nhu vô cùng sảng khoái.
Sợ bị người nhìn thấy, nàng vội vàng che giấu nụ cười, lúc này nàng cũng biết nếu vào phòng nhất định sẽ bị mẹ con Lý Thị luân phiên nhau giận cá chém thới, cho nên đành im lặng rời đi.
Trịnh Nghiên là Nhị cô nương của phủ Trịnh quốc công, nàng vừa là thư đồng của Tứ công chúa và cũng là cháu gái của Trịnh quý phi. Lễ cập kê của nàng gần như đã mời tất cả các quý nữ trong Kinh đến tham dự, trong đó Hứa Quân Dao vừa là nữ nhi của Lại bộ Thị Lang kiêm thư đồng của Ngũ công chúa đương nhiên cũng có mặt.
Nàng mà đi thì không thể thiếu cái bóng là Ngũ công chúa được, cho nên hôm nay Ngũ công chúa cũng hớn hở đến đây góp vui.
Nghe nói Ngũ công chúa được sủng ái nhất cũng đến vì thế có rất nhiều người tranh nhau muốn đi, những gia đình không nhận được thiệp mời thì cố gắng tìm đủ mọi cách để xin được một suất "bạn đồng hành".
Vì một suất "bạn đồng hành này" mà Nguyễn Thị phải đau đầu ứng phó với những vị phu nhân quen biết lẫn không quen, biết đến tận nhà xin xỏ.
Sau khi chuyện Hứa Quân Dao đập tan hi vọng muốn xin đi cùng của Đường Quân Du truyền đến tai Nguyễn Thị, nàng xoa day thái dương một cách bất lực.
Tốt lắm, bây giờ ai cũng đừng hòng đi. Nàng thở dài.
Vốn dĩ nàng muốn nữ nhi dẫn theo hai cô nương của Đại phòng đi cùng, đặc biết là Đường Quân Nhu, sẽ tròn mười bốn tuổi vào tháng sau, ra ngoài giao lưu nhiều hơn sẽ tốt cho việc nghị thân của con bé sau này.
Nhưng không ngờ rằng nàng còn chưa kịp nhắc đến chuyện này với nữ nhi thì hai mẹ con Đại phòng đã nhờ Vương Thị mở lời trước; với tính tình của nha đầu kia, dù cho lúc đầu con bé đồng ý, bây giờ cũng nhất quyết không chịu.
Với tính tình của nha đầu nhà nàng, nếu muốn cầu cạnh con bé thì chỉ có thể thuận theo, phải thật mềm mỏng, chứ không được ép buộc hay áp chế. Ngươi càng bức bách, thì con bé sẽ một mực đối nghịch với ngươi, nhất định sẽ không để ngươi được như ý.
Nàng lại thở dài một tiếng.
Hai năm trước, sau khi Bích Văn và Thúy Văn lần lượt xuất giá, vì Vãn Cầm hiểu được tâm tư của nàng nên được đề bạt làm thị nữ bên người. Lúc này, nàng ta có chút khó hiểu:" Tam cô nương từ chối Nhị cô nương, nhưng nếu Đại cô nươnng muốn đi thì chỉ cần nói với Tam cô nương là được, cũng chưa chắc Tam cô nương sẽ không đồng ý."
Nguyễn Thị lắc đầu: "Nếu Nhu nha đầu mà đi, sau khi quay về không biết phải chịu bao nhiêu xỉa xói, tội gì phải làm khổ con bé".
Vãn Cầm nghĩ đến tính tình của Nhị cô nương thì không khỏi gật đầu.
Cũng đúng, Nhị cô nương cầu mà không được, thế mà Đại cô nương lại có được; với tính tình của nàng ta, không chừng sẽ tìm cách giày vò đối phương.
Nguyễn Thị đang than thở thì kẻ đầu sỏ khiến nàng phải đau đầu đang thong dong, đủng đỉnh đi vào phòng, con bé vừa đi vừa ngâm nga một điệu hát, còn bắt chước dáng đi chắp tay sau đít của phụ thân nàng.
"Nương đang than thở gì vậy? Có phải ca ca lại chọc giận người không?" Hứa Quân Dao vừa bước vào đã thấy bộ dạng vô cùng mệt mỏi, đang than ngắn thở dài của Bao phu nhân, nàng tò mò hỏi.
Vừa nghe con bé nhắc đến nhi tử, Nguyễn Thị lại nhịn không nổi thở dài một tiếng.
Đứa nhỏ thì là Ma vương, đứa lớn cũng không thua kém gì, quả nhiên nhi nữ đều là nợ cả!
"Có phải ca ca lại gây chuyện rồi không ạ? Người nói cho con, con giúp người dạy dỗ huynh ấy!" Hứa Quân Dao ngồi gần nàng, hỏi một cách đầy quan tâm.
Nguyễn Thị tức giận dí một cái lên trán nàng:" Ca ca con không chọc giận nương, người chọc giận ta chính là nha đầu cứng đầu con đấy, lúc nào cũng để nương phải đau đầu."
Hứa Quân Dao trưng ra vẻ mặt vô tội:"Con lại làm cái gì rồi? Con chẳng làm gì hết nha, con vẫn luôn ngoan ngoãn ở trong phòng thu dọn đồ đạc."
"Trưa nay con đến phòng bà nội đã nói gì với Nhị tỷ?" Nguyễn Thị hỏi một cách bất lực.
Hứa Quân Dao như ở trong mộng mới tỉnh, gối lên bờ vai của nàng, không cho là đúng:" Con còn tưởng chuyện gì to tát lắm, hóa ra là chuyện này. Nếu tỷ ấy nói chuyện hẳn hoi với con, thì con đã đồng ý rồi; đây tỷ ấy cứ thích mượn tay bà nội để ép con, còn làm bộ làm tịch trước mặt con; con có phải mẹ tỷ ấy đâu, còn lâu con mới chiều theo tỷ ấy!"
Nguyễn Thị kiên trì giảng giải:" Quả thực việc này là do con bé làm không chu toàn, chẳng trách Bảo Nha ức giận. Một cái bút không viết được ra hai chữ Đường, giữa huynh đệ tỷ muội với nhau, nếu bàn về quan hệ huyết thống, thì ngoại trừ ca ca của con; mấy ca ca tỷ tỷ đều không cùng chi."(*)
(*) Không cùng chi: Ý là chỉ là họ hàng. Không hiểu cmt nhé, giải thích ý khá dài nhất là với con người dài dòng lê thê như mình.
Hứa Quân Dao nghịch dải lụa thắt bên hông nàng, " vâng vâng dạ dạ" đáp lời, vừa nhìn đã biết nàng hoàn toàn không để những lời Nguyễn Thị nói vào tai.
Nguyễn Thị chán nản véo má con bé, cũng không phàn nàn thêm gì về chuyện này nữa mà hỏi:" Con cũng đã lớn rồi, đi lại cũng cần có người ở cạnh, nương đang tính chọn cho con vài nha đầu đi theo hầu hạ. Con muốn chọn người ở trong phủ hay muốn nương sai người ra ngoài mua về?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!