Chương 46: (Vô Đề)

Mấy năm nay, mặc dù thời gian nàng ở trong cung nhiều hơn ở nhà, quan hệ giữa nàng và Ngũ công chúa thân thiết tới nỗi cả hai lúc nào cũng như hình với bóng, một bước không rời; nhưng trên thực tế nàng lại không có nhiều cơ hội tiếp cận Dự vương. Điều này đã làm kế hoạch bồi dưỡng đối phương trở thành thanh mai chúc mã hoàn toàn chìm nghỉm.

Đặc biệt là năm đầu tiên vào cung, khi nàng tình cờ gặp Dự vương nhưng còn chưa kịp nói mấy câu với đối phương thì đã bị Ngũ công chúa ngốc nghếch kéo đi, sau đó nàng ta tiếp tục thổi gió bên tai nàng, bảo với nàng rằng Ngũ hoàng huynh có sở thích bắt nạt các tiểu cung nữ nên nàng phải tránh xa hắn ra.

Sau đó, tuy nàng ta không làm thế nữa nhưng Dự vương lại dần dần bận học hơn, từ đó hai người hiếm có cơ hội gặp nhau.

Lúc này Dự vương nhìn thấy nàng, hắn cố gắng lấy lại tinh thần và đi nhanh về phía nàng: "Quân Dao muội muội."

Hai bên đã không còn là những đứa trẻ nhỏ tuổi nên hắn cũng không tiện gọi thẳng nhũ danh của tiểu cô nương nữa.

(*) Nhũ danh: là tên đặt cho đứa trẻ lúc mới sinh. Tên ở nhà, tên thân mật chỉ có người thân mới gọi.

Hứa Quân Dao tùy mặt gửi lời, dù nàng thấy khắp người hắn đều toát lên vẻ uể oải, chán nản nhưng nàng vẫn giả bộ không nhìn thấy, cười vui vẻ nói:"Điện hạ có thể giúp ta nhặt vài cái lá trúc không?"

Mặc dù Dự vương cảm thấy khó hiểu nhưng cũng không hỏi nhiều, hắn đi đến nhặt giúp nàng vài cái lá trúc xanh tươi rồi đưa cho nàng, sau đó lấy làm ngạc nhiên khi thấy tiểu cô nương đang đan một thứ gì đó bằng mười đầu ngón tay một cách khéo léo. Chỉ một lát sau, một con châu chấu nhìn như thật được đan bằng lá trúc xuất hiện trước mắt hắn.

"Này, cho huynh." Hứa Quân Dao đưa con châu chấu đã đan xong cho hắn.

Dự vương nhận lấy con châu chấu trên bàn lòng tay mềm mại của tiểu cô nương với vẻ mặt ngạc nhiên pha lẫn vui mừng, hắn không dám tin nói:" Cho ta thật sao?"

"Cho huynh đó, có thích không?"

"Không công bằng, cái này không công bằng. Bất công quá! Bất công quá điiii! Ngươi còn chưa từng đan chấu chấu cho ta mà!" "Vèo" một cái, Ngôn Vũ đã từ trong khóa trường mệnh bay ra, nàng ta vừa ấm ức vừa tủi thân nhìn chằm chằm Hứa Quân Dao.

Hứa Quân Dao vờ như không nhìn thấy.

"Thích chứ, cực kỳ thích." Đây là lần đầu tiên có người đan cái này cho Dự vương nên hắn cảm thấy thứ này vô cùng mới mẻ, hắn say mê ngắm nhìn con châu chấu trong tay, chốc chốc lại lật qua lật lại.

"Bây giờ tâm trạng đã tốt hơn chưa?" Hắn nghe thấy tiếng cười khẽ của tiểu cô nương.

Dự vương sững ra, chẳng lẽ nhìn thấy tâm trạng mình không tốt nên nàng mới đan con châu chấu này để dỗ mình vui sao?

"Không tốt, không tốt. Tâm trạng ta chẳng tốt chút nào! Dao Dao mau  đan một cái cho ta đi!" Ngôn Vũ thấy nàng vẫn phớt lờ mình nên cố tình bay xung quanh nàng không ngừng kêu than.

Nụ cười trên mặt Hứa Quân Dao vẫn không thay đổi, nàng tiếp tục ngoảnh mặt làm ngơ.

Dự vương cảm động nhìn khuôn mặt tươi cười của tiểu cô nương rồi gật đầu, sau đó đáp lại với giọng nói ồm ồm:"Tốt hơn nhiều rồi, cảm ơn muội."

"Vậy muội về nhà đây, cha mẹ đang ở nhà đợi muội."

"Được, muội về sớm đi, chớ để Đường đại nhân và Đường phu nhân lo lắng." Dự vương nhường đường cho nàng, và nhìn theo tiểu cô nương lên nhuyễn kiệu rời cung.

Ngôn Vũ không cam lòng cắn chiếc khăn tay, nàng ta tức tối trừng mắt hết nhìn Dự vương rồi lại nhìn con chấu chấu được đan bằng lá trúc trên tay hắn; ấm ức nói:"Ngươi đừng có mà đắc ý nha, đợi Đình ca quay về xem, còn lâu nàng mới nhớ tới ngươi nhé!"

Nói xong, nàng ta hừ thêm tiếng nữa rỗi mới đuổi theo nhuyễn kiệu của Hứa Quân Dao.

(*) Nhuyễn kiệu: Là kiệu, nhưng cao cấp hơn kiệu bình thường, chuyên dùng cho con em quý tộc, chất liệu vải và gỗ thượng hạng.

Đuổi được một đoạn nàng ta đột ngột dừng lại, vỗ lên gáy và nói:"Ai uiii, ngốc chết mất! Đình ca tốt nhất đừng trở về…."

Nếu Đình ca quay về, thì nàng lại ngày ngày phải nghe Dao Dao ở trong lòng hết nói câu " Thiếu niên ánh trăng"; lại đến câu "Thiếu niên tướng quân", phiền muốn xỉu!

Hứa Quân Dao thò đầu ra khỏi nhuyễn kiệu vẫy tay chào Dự vương, nàng thấy đối phương cũng mỉm cười và phất tay với mình thì nhoẻn miệng cười, sau đó rụt đầu lại.

Vừa nhìn thấy bộ dạng ủ rũ của Dự vương là nàng đã biết ngay hắn không phải bị Thái tử, thì cũng bị Tương vương quở mắng. Hắn là trưởng tử của Hoàng hậu, dù cho tính cách mềm yếu đi chăng nữa, trong cung lẫn ngoài cung cũng không có ai dám cả gan ức hiếp hắn, chứ đừng nói khiến hắn phải lộ ra vẻ mặt như vậy.

Thái tử có tính tình nóng nảy, Tương vương thì…. đôi mắt nàng hơi híp lại, nhớ đến những điều kì quặc của Tương vương mà nàng thỉnh thoảng biết được.

"Dao Dao, hắn vẫn ở đó nhìn ngươi kìa!" Ngôn Vũ bất chợt chui đầu ra khỏi mành kiệu và nhìn về phía sau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!