Hạ nương tử lau nước mắt, sau cảm giác ngứa họng là một cơn ho dữ dội.
Trong mắt Hạ Thiệu Đình tràn ngập lo âu, nhưng hắn lại chẳng thể làm được gì ngoài việc mau chóng dìu Hạ nương tử về phòng và rót cho nàng một cốc nước ấm.
Hạ nương tử nhận lấy cốc gốm trắng trong tay hắn rồi uống một mạch mấy hớp, cuối cùng mới cảm thấy cổ họng dễ chịu hơn. Thấy cháu trai nhìn mình với vẻ mặt lo lắng, nàng bèn vỗ lên mu bàn tay hắn đầy yêu thương:" Chớ lo lắng, cô không sao cả."
"Dạ." Hạ Thiệu Đình cúi gằm mặt để che giấu đôi mắt ngấn lệ của mình, sau đó ồm ồm trả lời.
Hạ nương tử làm bộ như không nghe thấy tiếng mũi sụt sịt của hắn, mỉm cười nói:" Đột nhiên cô muốn ăn cháo thịt mà Đình ca làm quá!"
"Bây giờ cháu đi làm cho cô ngay ạ." Hạ Thiệu Đình nhanh chóng gạt đi nước mắt.
"Không vội, không vội. Bây giờ cô còn chưa đói, đợi bao giờ khách khứa về hết hãy nói. Đình ca nhà chúng ta giỏi giang quá! Văn võ song toàn, đến cả chặt củi, pha trà, đun nước, làm cơm cái gì cũng biết, không biết sau này cô nương nhà nào có được cái phúc phần này." Hạ nương tử giả vờ thoải mái nói.
Thiếu niên da mặt mỏng vừa nghe thấy lời trêu ghẹo của cô mình thoắt cái mặt đã đỏ bừng cả lên, nói lí nhí như tiếng muỗi:" Con còn bé mà…."
Hạ nương tử cười trêu:" Lúc này lại bảo mình nhỏ tuổi? Không biết hôm qua ai nói mình đã trưởng thành và có thể gánh vác cái nhà này rồi nhỉ?"
Hạ Thiệu Đình mặt đỏ tía tai ấp úng mãi mà không thốt ra được câu nào để phản bác.
Hạ nương tử cười ngất làm cho thiếu niên càng cúi thấp đầu hơn, ngay cả vành tai cũng đỏ bừng.
"Lúc nãy thím A Căn nói với ta, hai ba năm trước đây từng có người từ Kinh thành đến đây tìm cháu, hình như là gửi thư gửi đồ gì đó, ta nghĩ có lẽ là tiểu công tử của Đường phủ. Cháu có muốn nhân dịp này viết thư hồi âm không?" Lúc này nàng đã thu lại nụ cười, nghiêm túc hỏi.
Hạ Thiệu Đình ngẩn người, trong nháy mắt hắn lại năm đó, nhớ đến thằng bé có thể im lặng nằm bò dưới gốc cây để chọc phá tổ kiến, còn có tiểu nha đầu thảo mai kia.
Năm đó sau khi rời khỏi Kinh thành, bọn hắn không hề trở về đây ngay mà đi tới nhà cũ của Hạ gia, sau đó lại đi tiếp một chuyến đến huyện An Bình để cúng bái mẫu thân hắn. Dưới sự khăng khăng của cô, bọn họ đã mang phần mộ của mẫu thân hắn ở huyện An Bình trở về phần mộ tổ tiên của Hạ Thị, còn dì Điền cũng được bọn hắn đưa đến một nghĩa địa cách phần mộ tổ của Hạ gia không xa.
Có lẽ làm như vậy đã làm trái nguyện vọng của dì Điền, nhưng dù sao hắn cũng họ Hạ, mẫu thân hắn cũng là người Hạ gia, vì thế người cần phải an táng ở mộ tổ của Hạ Thị.
Hắn rủ mắt, trên môi xuất hiện một nụ cười yếu ớt, cuối cùng lắc đầu nói: "Không cần đâu ạ."
Hạ nương tử cũng không quá bất ngờ với câu trả lời của hắn:"Như vậy cũng tốt."
"Hạ gia tẩu tử, chúc mừng nhé! Ơ? Đây là cháu trai của tỷ hả? Mấy năm không gặp đã lớn thế này rồi à?" Một vị khách tới muộn vào phòng chúc mừng, lấy làm ngạc nhiên khi thấy bên cạnh nàng xuất hiện một thiếu niên cao lớn.
"Đa tạ, đa tạ. Không phải cháu trai của ta thì là ai được chứ! Trẻ con mà, lớn nhanh như thổi, như thể chỉ cần chớp mắt một cái là bọn trẻ đã trường thành cả rồi." Hạ nương tử mỉm cười, nói chuyện hàn huyên.
Hạ Thiệu Đình theo sát phía sau nàng, không có lúc nào là không chú ý đến nàng; khi thấy nàng lộ ra vẻ mặt mệt mỏi thì vội vã tiến lên khăng khăng dìu nàng ngồi xuống bên cạnh nghỉ ngơim sau đó tự mình giúp nàng tiếp đón khánh khứa.
Nàng nhìn chàng thiếu niên, một người rõ ràng không thích nói chuyện, cũng không thích cùng người khác giao thiệp, nhưng lúc này lại đang cố gắng học theo dáng vẻ tiếp đón khánh khứa của nàng, giả vờ bình tĩnh và chịu đựng mọi trò đùa của khách khứa.
Nàng cúi đầu thở dài một hơi, cảm thấy đệ đệ bất tài của mình có thể có một nhi tử như vậy thật đúng là phúc phận mà hắn đã thu luyện được ở kiếp trước. Cho dù trên người đứa trẻ này không chảy dòng máu của Hạ gia đi chăng nữa.
Đột nhiên cảm thấy cổ họng ngứa đến khó chịu, nàng lấy khăn che miệng rồi ho dữ dội. Sau khi cơn ho qua đi, nàng chậm rãi nhìn chiếc ngăn trong tay, nằm chính giữa chiếc khăn trắng tinh, sạch sẽ là một vết máu đỏ tươi.
"Cô ơi." Nghe thấy giọng nói có chút khàn khàn của thiếu niên truyền đến, nàng cuống quýt gập chiếc khăn trên tay lại để che đi vết máu trên đó, sau đó quăng cho thiếu niên một ánh mắt dò hỏi.
"Cô ơi khách khứa đã đi hết rồi, để con đi nấu cháo thịt cho cô nhé. Cô có muốn về phòng nghỉ ngơi chút không? Bao giờ con nấu cháo xong rồi sẽ gọi cô ạ." Trên mặt Hạ Thiệu Đình không nhìn ra chút bất thường nào.
"Không cần đâu, cô ngồi ở đây cũng được, con mau đi đi, mau đi đi!" Hạ nương tử dịu dàng nói.
Hạ Thiệu Đình cũng không cố ép, dạ một tiếng rồi đi vào bếp.
Sau khi không thấy bóng dáng hơi gầy yếu của thiếu niên, Hạ nương tử mới cúi đàu nhìn vết máu trên chiếc khăn thật lâu không nói ra lời.
Nữ nhi đã xuất giá, con rể là một người thật thà chân thành, hai đứa nó cứ thế mà bình yên sống qua nàng cũng chẳng có gì phải lo lắng. Điều duy nhất mà nàng lo lắng chính là đứa trẻ Đình ca này, tuy trên danh nghĩa hai người là cô cháu, nhưng những năm này nàng đối xử với thằng bé như con đẻ của chính mình, hơn nữa thằng bé cũng rất hiểu chuyện.
Không, phải nói là hiểu chuyện đến mức làm nàng đau lòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!