Đột nhiên Hứa Quân Dao nhớ lại một chuyện, năm đó nàng từng bảo Ngôn Vũ đi theo Phương Nghi và Đồ Y để điều tra xem chuyện gì xảy ra, lúc đó Ngôn Vũ còn tỏ ra khá là hoảng sợ, nhưng bây giờ bảo nàng ta đi lại không thấy có biểu hiện gì bất thường.
Điều này có thể lí giải rằng Đồ Y không phải người khiến nàng ta sợ hãi?
Nàng nhìn Ngôn Vũ đang vui vẻ bay tới bay lui trong nội điện, lúc thì nhìn chỗ nọ, lúc thì ngắm chỗ kia; suy nghĩ một lát cuối cùng vẫn hỏi: A Ngôn, ngươi có biết cung Diên Phúc ở đâu không?
"Biết chứ, sau khi ra khỏi đây thì đi thẳng về phía đông nam, sau đó đi thẳng về hướng tây sẽ thấy cung Minh Túy, từ cung Minh Túy đi qua vườn Uẩn Phương, lại qua cầu Thanh Thạch và rẽ về hướng đông đi hơn mười bước nữa chính là cung Diên Phúc." Ngôn Vũ trả lời mà không cần nghĩ ngợi, sau cùng còn hỏi:"Ngươi muốn đến cung Diên Phúc hả Dao Dao?"
"Không, ta chỉ thuận miệng hỏi thôi, nghe nói trong cung Diên Phúc có cây hoa quế, khi đến mùa hoa quế nở hương thơm sẽ bay ngào ngạt khắp nơi, cả cung đều ngập tràn trong mùi thơm của hoa quế, ta tò mò không biết có phải thật không nên mới hỏi thôi." Hứa Quân Dao nói dối không chớp mắt.
"Tất nhiên là thật rồi, mỗi năm vào mùa hoa quế nở, nương nương đều sai người đi hái hoa quế đặt trong phòng, hoa quế dùng tốt hơn huân hương nhiều." Ngôn Vũ không cần suy nghĩ đã trả lời ngay.
Trong nháy mắt Hứa Quân Dao nghẹn thở, nàng cố hắng đè nén kích động trong lòng xuống, thử thăm dò:"Nương nương? Không biết vị nương nương mà ngươi nói là vị nương nương nào?"
Ngôn Vũ sững ra, giờ mới phát hiện ra mình đang bị chất vấn, nàng ta vò đầu bứt tai với vẻ mặt hoang mang:"Đúng thế, là vị nương nương nào vậy nhỉ?"
"Là…. Thục phi nương nương sao?"
"Đúng đúng đúng, chính là Thục phi nương nương." Ngôn Vũ như vừa tỉnh giấc mộc, nàng ta gật đầu như giã tỏi, cười trả lời.
Đôi mắt của Hứa Quân Dao tối sầm lại, nhìn nàng ta đang hào hứng bừng bừng bay tới bay lui trong phòng, lúc thì ở đây luôn cúi, dựa dẫm; lúc thì bĩu môi làm mặt quỷ với cung nữ trước mặt, sau đó tự che miệng cười khúc khích.
Thục phi nương nương của cung Diên Phúc dùng hoa quế làm để xông hương trong phòng, họ Hứa, khêu danh Quân Dao, chính là phi tần của hoàng đế Đại Tề tương lai, Triệu Nguyên Hựu.
Đương nhiên, bây giờ nàng ta cũng không biết vị " Hứa Quân Dao" kia có còn tồn tại trên đời này không?!
Nghĩ đến đây ánh mắt của Hứa Quân Dao càng trở nên mê man.
Nếu trên đời này vẫn còn một "Hứa Quân Dao" khác, vậy bản cung thì sao? Bản cung là ai? Có phải linh hồn của Hứa Quân Dao đời trước đã chiếm thân thể của Đường Quân Dao không?
Hai má nàng đột nhiên bị ai đó véo một cái, ngay sau đó là tiếng cười vui vẻ của Ngũ công chúa, sự xuất hiện của nàng ta đã xua đi sương mù dày đặc trong lòng nàng lúc này.
"Tiểu Đường Đường đang nghĩ gì vậy? Nhìn ngốc chết mất." Ngũ công chúa cười khanh khách dí tay vào má nàng.
Hứa Quân Dao cười ngọt ngào với nàng ta, nhìn nàng ta ngoắc ngoắc ngón tay:"Ngươi lại đây, lại gần đây ta nói cho mà nghe."
Ngũ công chúa hớn hở sáp đến gần:"Cái gì vậy, cái gì vậy? Muội muốn nói gì vậy? Ai uiiii…."
Hứa Quân Dao nhào đến vèo mặt nàng ta, Ngũ công chúa bị dọa giật mình, ngay sau đó thì vừa cười vừa la hét vùng vẫy, các cung nữ đưa mắt nhìn nhau sau khi nghe thấy tiếng kêu của các nàng.
Rốt cuộc bọn họ có nên tiến lên ngăn lại hành vi phạm thượng của Đường tiểu cô nương không?
Nhưng sau khi nghe thấy tiếng cười của Ngũ công chúa hai người lại nghĩ lại, sau đó vẫn lựa chọn giả câm giả điếc nhẹ nhàng khép cửa vào.
Một lúc lâu sau, Ngũ công chúa xuýt xoa gương mặt bị giày vò thảm hại của mình, chu miệng lên án:"Tiểu Đường Đường, muội dám lừa ta hả, thật là xấu quá đi!"
Hứa Quân Dao cười đắc ý nhìn nàng ta, học theo bộ dạng hai tay chống nạnh:"Ai bảo ngươi lúc nào cũng véo mặt ta, lần này ta cũng để ngươi nếm thử mùi vị."
Ngũ công chúa dẩu môi cao hơn.
—————
Trong cung Tây Khánh, Mục Chiêu Nghi tự tay múc canh cho Tam công chúa, thử dò hỏi:"Sao con không gọi Ngũ muội đến cùng dùng bữa?"
"Muội ấy với Đường Quân Dao đi với nhau rồi, còn có cả Hoàng hậu nữa, đâu cần con phải gọi." Tam công chúa hừ nhẹ.
"Đường Quân Dao? Chính là tiểu thư đồng do đích thân phụ hoàng con chọn hả?"
"Còn ai ngoài con bé đó nữa. Mấy ngày trước vì một trận ốm của con bé mà Tĩnh An làm hậu cung gà bay chó nhảy cả lên." Tam công chúa không vui nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!