"Ta không dám nữa, ta không dám nữa, cứu ta với, phụ thân ơi, nương ơi, cứu con với!!!" Tiếng kêu gào thảm thiết của Hưng ca vang vọng khắp vườn, làm Diệu ca sợ đến nỗi run lên bần bật.
Đáng sợ quá, đáng sợ quá đi. Con bé quỷ quái này càng ngày càng đáng sợ….
Những người gần đấy nghe thấy tiếng kêu đều chạy đến xem, đập vào mắt bọn họ là tam cô nương bé nhất trong phủ, trên tay con bé cầm một cây roi mềm, chạy nhanh như gió đuổi theo đại công tử lớn tuổi nhất trong phủ. Rõ ràng chỉ là một đứa bé nhỏ xíu như hạt đậu vậy mà có thể đuổi đánh một thằng bé lớn tuổi hơn nàng đến nỗi kêu cha gọi mẹ, muốn tránh cũng không kịp tránh.
Hưng ca đột nhiên vấp ngã, " huỵch" một cái cả người ngã nhào trên mặt đất. Hứa Quân Dao nhân cơ hội này đuổi tới, sau khi vung hai roi lên người hắn, nàng ngồi chễm chệ lên lưng hắn, giữa tiếng kêu gào thảm thiết của Hưng ca vung nắm đấm đánh xuống tới tấp.
Mọi người không dám tiếp tục ăn dưa nữa, có người vội vàng tiến lên nửa dỗ dành nửa cưỡng ép mà ôm tiểu nha đầu tách ra, có người nâng Hưng ca toàn thân nhếch nhắc đang khóc lớn đứng dậy, có người vội vàng chạy đi báo tin cho Lý Thị, có người định đi tìm Nguyễn Thị, nhưng không ngờ lúc này Nguyễn Thị cũng đang trên đường đến đây sau khi nghe Bích Văn kể lại đầu đuôi câu chuyện.
Từ xa Nguyễn Thị đã nhìn thấy nữ nhi của mình đang đè lên người Hưng ca đánh đấm túi bụi, đột nhiên nàng cảm thấy vừa đau đầu vừa tức giận.
Tiểu nha đầu bị bế đến trước mặt mẫu thân, nụ hoa vốn được buộc chỉnh tề trên tóc nay đã loạn cả lên, khóe miệng dính vài sợi tóc; quần áo trên người thì dúm dó hết cả lên, thậm chí có vài chỗ còn dính cả đất.
Nguyễn Thị thấy đầu mình càng đau hơn sau khi nhìn thấy nữ nhi vẫn hầm hừ tức giận, không hề có dáng vẻ biết sai.
"Sao con lại đánh người?"
"Ai bảo hắn làm hỏng đồ của con, nếu lần tới hắn lại làm hỏng thì con sẽ đánh hắn tiếp." Nàng dơ nắm đấm nhỏ về phía Hưng ca lúc này đang nhào vào lòng Lý Thị khóc thút thít, sau đó nàng lại hừ mạnh một tiếng.
Hưng ca nghe thấy nàng nói vậy thì càng khóc to hơn.
Lý Thị đang đau lòng vì nhi tử bị đánh, lúc này lại nghe thấy tiểu nha đầu không mảy may hối hận nói ra những lời này làm nàng ta càng thêm tức giận:" Cha mẹ ngươi dạy ngươi như thế hả? Không biết tôn trọng bề trên, ngay cả huynh trưởng của mình cũng không tha, mới có tí tuổi đầu đã độc ác như vậy thì sau này lớn lên còn thành gì người nữa?"
"Ai bảo hắn ta làm hỏng đồ của ta!? Đáng đời hắn!" Hứa Quân Dao vẫn cứng cổ lớn tiếng nói.
Dám làm hỏng đồ của thiếu niên ánh trăng tặng bản cung, bản cung chỉ đánh ngươi một trận mà không dồn ngươi vào chỗ chết đã là cực kì khai ân rồi!
Nàng có hàng trăm cách để dồn hắn vào chỗ chết mà sau đó nàng vẫn có thể an toàn thoát thân, nàng không dùng những thủ đoạn ngoan độc không chút sơ hở để trả thù thằng ranh khốn nạn này đã là niệm tình hắn họ Đường lắm rồi.
Tiếc là không có ai biết rằng nàng đang hạ thủ lưu tình, đặc biết là Lý Thị. Lý Thị vừa nói vừa tức đến nỗi cả người run lên, nếu không phải lo sợ công chúa điện hạ sau lưng con bé, thì lúc này nàng đã xông đến xé xác tiểu nha đầu này ra rồi.
Sắc mặt của Nguyễn Thị cực kì khó coi, nàng nhìn gương mặt quật cường của nữ nhi, cố gắng nhẫn nại hỏi:" Hưng ca làm hỏng đồ gì của con?"
"Hắn làm vỡ búp bê gốm mà Đình ca tặng cho con, cả con hổ vải của ca ca cũng bị hắn giẫm bẩn. Mới tí tuổi đầu mà đã độc ác như vậy, ngay cả đồ của người nhà mà cũng làm hỏng thì sau này lớn lên còn thành gì người?!" Lông mày của tiểu nha đầu dựng thẳng, không chút khách khí trả lại câu nàng ta vừa nói.
Đúng lúc Đường Tùng Niên vừa về nhà đi qua nơi này, hắn điềm nhiên như không tiến lên xoa đỉnh đầu nữ nhi, thong thả nói:" Nói có lý."
"Tam đệ, đệ nói vậy là có ý gì?" Lý Thị không ngờ hắn ta sẽ nói như vậy, lớn tiếng quát.
"Làm sai thì phải chịu phạt, Hưng ca không hề quan tâm đến tình cảm huynh đệ, còn vô duyên vô cớ phá hoại đồ của người khác, hành vi đáng giận như vậy tuyệt đối không thể dễ dàng tha thứ!"
"Hôm nay thằng bé bị một trận đòn của khổ chủ, xem như là đã trả giá cho sai lầm của mình. Người làm cha làm mẹ nên để con biết mình sai ở đâu, chứ không phải bảo vệ con một cách mù quáng."
"Lần này cháu bị muội muội đánh một trận, là báo ứng khi làm chuyện xấu của cháu, cháu có phục không?!" Hắn chậm rãi hỏi Hưng ca với vẻ mặt bình thản.
Sau khi Đường Tùng Niên xuất hiện tiếng khóc của Hưng ca bất giác bé đi, đột nhiên bị Đường Tùng Niên hỏi, Hưng ca ngẩng đầu lên thì nhìn thấy ánh mắt nghiêm khắc của chú làm thằng bé sợ đến nỗi không dám khóc nữa, run lẩy bẩy lí nhí nói:" Phục, phục ạ…."
"Cố ý phá hoại đồ của đệ đệ và muội muội, đây là tội lớn, cháu có nhận không?" Đường Tùng Niên lạnh mặt hỏi.
"Nhận, nhận, là lỗi của chúa, cháu sai rồi….." Hưng ca khóc nấc lên, đôi mắt tràn đầy nước mắt nhưng cũng không dám chảy xuống.
Lý Thị giận quá hóa cười:" Tam đệ làm quan có khác, đến cả cháu trai nhà mình mà cũng bày ra uy nghiêm của người làm quan. Cũng trách lão gia nhà chúng ta không bằng tam đệ, đường đường là huynh trưởng còn phải khúm núm trước đệ đệ ruột thịt nhà mình, ngay cả nhi tử của hắn bị cháu gái đánh mà cũng không dám nói nửa câu."
"Khóc cái gì mà khóc! Cái đồ vô dụng, không nghe người ta nói à, bị đánh cũng là đáng đời ngươi, là ngươi đáng phải chịu!" Nàng ta vừa lớn tiếng trách mắng Châu ca đang khóc thút thít, vừa trừng mắt nhìn Hứa Quân Dao một cách độc ác, sau đó lôi nhi tử rời đi.
Diệu ca nhìn Đường Tùng Niên đầy kinh nể rồi liếc Hứa Quân Dao một cái thật nhanh, sau đó mới đuổi theo mẫu thân và huynh trưởng.
Sau khi thấy mẹ con Lý Thị đã đi xa, Đường Tùng Niên mới thở dài lắc đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!