Chương 36: (Vô Đề)

Tùy tùng không ngờ thằng bé dám đánh lại, hắn ta tức giận, không cần chủ tử phân phó đã duỗi tay muốn nắm lấy thanh gỗ trong tay Hạ Thiệu Đình, nhưng Hạ Thiệu Đình vốn có kinh nghiệm " thực chiến", làm thế nào để dễ dàng đắc thủ, thằng bé thoáng cái đã tránh thoát khỏi động tác của hắn ta, sau đó Hạ Thiệu Đình mạnh mẽ vung gậy về phía hai chân của tên tùy tùng.

Mặc dù hắn nhỏ tuổi, nhưng đã bắt đầu giúp người nhà làm việc từ sớm, thế nên sức lực cũng lớn hơn những đứa trẻ cùng trang lứa; một gậy này đánh xuống tên tùy tùng kêu lên thảm thiết, hắn ta ôm lấy đôi chân bị đánh trúng lăn lộn trên mặt đất gào khóc dữ dội.

Phùng Duy Lượng tức giận, hắn cảm thấy bản thân mình đang bị khiêu khích, đột nhiên ra tay đánh về phía Hạ Thiệu Đình.

Từ nhỏ hắn đã đi theo phụ thân học võ công, còn lớn tuổi hơn Hạ Thiệu Đình; Hạ Thiệu Đình thì khác, thằng bé chỉ dựa vào sức lực thô bạo của mình để đấu với người khác, hiển nhiên không thể địch nổi với người học võ như Phùng Duy Lượng; sau một lúc giao đấu cơ thể Hạ Thiệu Đình đã trúng vài chưởng, cả người hắn bị đối phương làm cho không còn sức lực để đánh trả.

Hạ Thiệu Đình cảm thấy dường như mình đang quay trở lại cái thời ở quê bị đám trẻ con vây đánh, vành mắt hắn đỏ hoe, trong mắt tràn ngập lửa giận, nhưng vẫn cố sống cố chết cắn chặt răng, không kêu lên tiếng nào.

Bả vai lại bị đối phương đánh trúng, hắn lảo đảo một cái, liên tục lùi về sau mấy bước, cuối cùng vẫn không lấy được thăng bằng mà ngã xuống đất.

Thấy thế, Phùng Duy Lượng mới thu tay lại, nhìn Hạ Thiệu Đinh hừ lạnh nói: "Không biết lượng sức mình, có thế mà cũng dám ở trước mặt ta ra vẻ ngang ngược."

Nói xong, hắn ta còn khinh khỉnh nhổ nước bọt vào Hạ Thiệu Đình; lúc hắn ta quay người muốn rời đi thì đột nhiên phía sau vang lên tiếng bước chân dồn dập. Phùng Duy Lượng chưa kịp lấy lại bình tĩnh, eo hắn ta đã bị ai đó mạnh mẽ húc vào, cả người ngã dúi về phía trước; ngay sau đó có một vật nặng đè xuống lưng hắn, sau đó Phùng Duy Lượng ăn liên tiếp vài cú đấm.

Cú đấm nào hạ xuống cũng mạnh mẽ, hung hãn; hắn chuyên chọn chỗ nào đau thì đánh vào chỗ đó.  Mặc dù hắn ta có võ nghệ, nhưng dù sao vẫn chỉ là một kẻ học đòi, kiến thức nông cạn; vả lại ngày thường sống an nhàn sung sướng quen rồi, chưa từng phải chịu thiệt như này bao giờ, bây giờ bị đánh đau liền kêu gào oai oái.

Tên tùy tùng ôm chân ngã xuống đất kêu thảm thiết kia nghe thấy tiếng kêu thất thanh của chủ tử nhà mình, hắn ta bất chấp đôi chân đau như bị gãy, giãy dụa bò về phía tiểu chủ tử muốn giúp hắn một tay.

Hạ Thiệu Đình đang đè trên lưng Phùng Duy Lượng thì bị tên tùy tùng dùng sức đẩy ra, sau khi lăn trên đất hai vòng hắn lại liều mạng xông về phía hai người kia, Phùng Duy Lượng đang được tùy tùng nâng dậy thấy thế thì vội vàng vung tay vung chân đấm đá loạn xạ.

Dù Phùng Duy Lượng vừa có võ nghệ vừa có trợ thủ, nhưng đi chân trần không sợ đi giày(*), hôm nay hắn ta lại chọc phải một người vừa không sợ chết vừa đi chân trần, ánh mắt hung ác của đối phương giống như chỉ hận không thể ăn tươi nuốt sống mình; Phùng Duy Lượng bị bộ dạng hung hãn, không thiết sống của đối phương làm cho khiếp sợ.

(*)Chân trần không sợ đi giày: chân trần thì sợ gì người đeo giày. Chân trần giẫm lên giày đẹp thì giày dơ, giày đẹp có dẫm lên chân trần thì cũng chẳng sợ dơ hơn. Chân trần chỉ những con người bất chấp, liều lĩnh, vì không có gì nên không sợ gì cả, không ngán ai.

Vừa nhận thức được nỗi sợ, khí thế của hắn ta giảm đi vài phần, ngay cả nắm đấm vung ra cũng trở nên yếu ớt hơn, hoàn toàn mất đi khi thế ban đầu.

Tùy tùng liều chết ôm chặt lấy Hạ Thiệu Đình, muốn kéo thằng bé cách xa tiểu chủ tử; nhưng sao Hạ Thiệu Đình có thể để cho hắn ta được toại nguyện, hắn cắn mạnh vào tay của hắn ta, một phát cắn này suýt chút nữa đã làm đứt lìa một miếng thịt trên cánh tay của tên tùy tùng.

Hắn ta mặt trắng bệnh vì đau đớn, đôi tay vô lực buông thõng, Hạ Thiệu Đình nhân cơ hội vùng ra, xoay người tung một cú đá quyết liệt vào đũng quần hắn ta.

Tiếng kêu thê lương lại lần nữa vang lên; ngay lập tức, tên tùy tùng ôm lấy đũng quần kêu gào quằn quại.

Hạ Thiệu Đình lập tức xoay người, lao về phía Phùng Duy Lượng đang đực mặt ra vì sợ hãi, vung nắm đấm và giáng xuống những chỗ khiến người ta cảm thấy đau nhất. Phùng Duy Lượng luống cuống tay chân chống đỡ vài cái, tuy cũng đấm lại được đối phương một cú, nhưng hắn ta vẫn bị ăn đấm nhiều hơn, cú nào cú nấy đều đau dữ dội.

Thấy Hạ Thiệu Đình cứ quấn lấy mình không buông, giống như muốn dồn mình vào đường chết, Phùng Duy Lượng cuối cùng cũng biết sợ, kêu lên the thé: "Phụ thân ơi, phụ thân ơi, phụ thân cứu con với!"

Hai mắt Hạ Thiệu Đình đỏ hoe, khuôn mặt sớm đã trồng chất vết thương nhưng hắn vẫn cắn chặt răn không kêu lên tiếng nào, tay vẫn liên tục giáng những cú đấm xuống người Phùng Duy Lượng.

"Đúng là một tên tiểu tử ác độc! Ngươi còn dám ra tay đánh người." Bỗng nhiên, có một bàn tay to lớn chìa ra, vững vàng nắm lấy cổ tay của thằng bé, gắt gao chế trụ động tác của thằng bé.

Hạ Thiệu Đình dứt khoát vung tay còn lại ra, nhưng nhanh chóng bị đối phương chế trụ.

Người đến bỗng nhiên dùng sức bắt chéo hai tay của Hạ Thiệu Đình ra sau lưng, khiến cho thằng bé không thể cử động nữa.

Hạ Thiệu Đình đau đến nỗi rên lên một tiếng, sắc mặt tái mét, giọt mồ hôi to như hạt đậu lăn dài trên trán. Thằng bé ra sức cắn chặt môi, ngăn không để bản thân kêu ra tiếng.

Đỗ Thành Trung không ngờ thằng nhóc này mới tí tuổi đầu mà xương cốt đã cứng cáp như vậy, hắn ta không khỏi đánh giá cao thằng bé. Cũng rất tán thưởng thằng bé khi nhớ đến bộ dạng liều chết đuổi theo kế tử(*)của mình.

(*) Kế tử: Con riêng của vợ.

Nam nhi chân chính thì phải như thế!

Hắn liếc mắt nhìn kế tử bị đánh khắp người là toàn vết thương, tuy hơi xót xa nhưng vẫn cảm thấy thất vọng.

Dù hắn có hết lòng dạy dỗ thế nào thì thằng bé này vẫn chảy trong người dòng máu của phụ thân nó.

"Bỏ ta ra, bỏ ta ra!" Hạ Thiệu Đình giãy dụa loạn lên, nhưng hai tay của đối phương vẫn cứng như gọng kìm làm thằng bé không thể cử động dù chỉ là một chút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!