Đường Tùng Niên và Kỷ Uyên cùng nhau trao đổi cách nhìn về thế cục hiện tại của triều đình; thấy thời gian không còn sớm nữa, Đường Tùng Niên đang định xin cáo từ về phủ, thì Thái tử đưa ba trưởng tử tới giá lâm.
Đường Tùng Niên cũng phải cùng ra nghênh giá.
Thái tử không ngờ ở thư phòng của Kỷ Uyên lại gặp được một gương mặt xa lạ, hơi bất ngờ:" Ngươi là?"
Đường Tùng Niên vội hành lễ nói: "Thần là Đường Tùng Niên, huyện lệnh của huyện An Bình, phủ Hà An, tham kiến Thái tử điện hạ!"
Thái tử tỉ mỉ quan sát hắn một lát, cuối cùng mới nhớ ra:" Cô nhớ ra rồi, ngươi chính là người dưới trướng của Bình Tri năm đó, chuyên phụ trách kiểm kê quân tư …"
"Chính là vi thần ạ."
Thái tử mỉm cười nói:" Cô nhớ năm đó chính Bình Tri là người tiến cử ngươi vào triều làm quan."
"Điện hạ trí nhớ tốt quá ạ." Đường Tùng Niên cung kính nói.
Thái tử hỏi hắn vài câu về tình hình của huyện An Bình, Đường Tùng Niên thành thật trả lời từng câu, Thái tử nghe mà liên tục vuốt cầm.
Kỷ Uyên đứng bên chỉ cười mà không nói.
Ba vị tiểu hoàng tử đứng sau phụ vương theo thứ tự từ cao đến thấp: người đầu tiên mười tuổi, hai người còn lại một người tám tuổi và một người năm tuổi, tất cả đều là thân sinh của Thái tử phi. Sau khi hỏi xong, Thái tử giới thiệu Kỷ Uyên cho bọn họ.
Hứa Quân Dao bị Nguyễn Thị nắm tay, nhìn Kỷ phu nhân vội vàng ra ngoài nghênh giá. Vì Thái tử không phải lần đầu tới Kỷ phủ, nên mọi người trong phủ không hề hoang mang, ai nấy đều làm đúng bài bản; trong lúc Thái tử và Kỷ Uyên ở thư phòng bàn bạc chuyện quan trọng, bọn họ chỉ cần đưa ba vị hoàng tử ra chỗ khác, tiếp đón chu đáo, đợi hai người kia bàn bạc xong là được.
Hứa Quân Dao ở cạnh Nguyễn Thị cùng mọi người hành lễ với ba vị hoàng tử tôn kính. Nhân lúc mọi người quỳ xuống cúi đầu hành lễ, Hứa Quân Dao len lén ngước mắt lên nhìn về phía tiểu hoàng tử nhỏ nhất, đúng lúc đối phương cũng đang nhìn lại, ánh mắt hai người giao nhau, nàng nhìn đối phương rồi nhanh chóng nở một nụ cười mà bản thân cho là đẹp nhất.
Triệu Nguyên Hữu năm tuổi ngớ ra, ngây người trong giây lát. Mọi người vừa quỳ gối hành lễ đã được huynh trưởng của hắn gọi dậy. Thằng bé muốn tìm tiểu cô nương lúc nãy vừa cười với mình, dáng người cao thấp trong phòng đã che mất tiểu cô nương nhỏ bé từ lúc nào không hay.
Thằng bé hơi thất vọng, cũng không để ý tới hai huynh trưởng bên cạnh đang nói gì với Kỷ đại nhân, thằng bé vô thức nhìn về hoa viên đầy hoa thơm cỏ ngọt sau cánh cửa.
Hứa Quân Dao bị Nguyễn Thị dắt tay đi theo sau mọi người, nàng không ngừng tìm kiếm bóng dáng của Triệu Nguyên Hựu, đôi lông mày ủ rũ nhăn lại.
Hoa viên của Kỷ phủ là do Kỷ phu nhân đích thân bài trí, nhiều loài hoa là do nàng đặc biệt tìm về để gieo trồng, hiện nay đang là thời kỳ muôn hoa khoe sắc. Trong vườn hoa tươi nở rộ, loài nào cũng bừng bừng sức sống, chúng đua nhau vươn lên vừa đón lấy gió trời vừa khoe dáng vẻ yểu điệu thiết tha của mình.
Hoàng trưởng tử Triệu Nguyên Đức mười tuổi cảm thấy sốt ruột, hắn cảm thấy mình không còn là đứa trẻ nữa, thế nên cũng muốn ở chung một chỗ với đám người này, nhưng phụ vương và Kỷ tiên sinh có chuyện cần bàn bạc, nên hắn không còn cách nào khác đành phải đi theo hai vị phu nhân và một đám con nít ranh.
Triệu Nguyên Xương tám tuổi không muốn đi cùng huynh trưởng, thằng bé chạy đi chỗ khác tìm chỗ chơi, Kỷ phu nhân thấy vậy bèn phân phó thị nữ đi theo hầu hạ, đồng thời cũng bảo các cháu của mình đi theo cùng chơi.
Triệu Nguyên Đức cũng nhân cơ hội tỏ ý muốn một mình đi ngắm nghía chung quanh.
Kỷ phu nhân biết hai vị hoàng tử mất kiên nhẫn khi ở cạnh những phụ nhân như các nàng, dù sao những đứa trẻ ở độ tuổi của bọn họ đều nghĩ như vậy, chúng tự thấy mình đã trưởng thành, không còn muốn giống như mấy đứa trẻ khác chơi đùa xung quanh người lớn nữa.
Nàng mỉm cười, tận tình sắp xếp, vừa cố gắng không quấy rầy nhã hứng, lại vừa có thể kịp thời thỏa mãn yêu cầu của bọn chúng.
Bọn nhỏ như bầy chim bay toán loạn khắp nơi, những đứa hơi chững tuổi thì đi theo Triệu Nguyên Đức, những đứa còn lại đều vây quanh Triệu Nguyên Xương, có tính cách hòa đồng hơn.
Trong đám trẻ con trừ Hứa Quân Dao ra thì Triệu Nguyên Hựu nhỏ tuổi nhất, có vài đứa cháu của Kỷ Thị định tiến lên chơi với Triệu Nguyên Hựu nhưng cuối cùng đều nghĩ lại, bọn chúng cho rằng một thằng bé có thân phận tôn và nhỏ tuổi nhất nhất định sẽ rất khó hầu hạ, chần chừ một lúc, vẫn chọn chơi cùng Triệu Nguyên Xương.
Cuối cùng ở bên cạnh Triệu Nguyên Hựu chỉ còn ba, bốn tiểu cô nương, trong đó có Hứa Quân Dao và Lương Dục Yên.
Công tâm mà nói, Lương Dục Yên thích ở cạnh người tốt tính và thân thiện như Triệu Nguyên Xương hơn, nhưng xưa nay nàng vẫn luôn là một cô nương săn sóc chu toàn, vì muốn giúp cậu mợ chăm sóc khách quý, nên đành ở lại bên cạnh Triêu Nguyên Hựu.
Hứa Quân Dao thấy nàng ta ở lại đây, trong lòng lập tức gióng lên hồi chuông cảnh báo.
Đúng rồi, đúng rồi. Hai vị này đời trước chính là phu thê mà! Nàng nhớ Lương Dục Yên lớn hơn Triệu Nguyên Hựu một tuổi, bé gái khi còn bé sẽ dậy thì nhanh hơn bé trai, cho nên lúc này Lương Dục Yên ước chường cao hơn Triệu Nguyên Hựu nửa cái đầu. Vậy mà Lương Dục Yên lại chấp nhận chơi cùng một thằng bé nhỏ hơn mình, chẳng lẽ lúc này nàng ta phải lòng Triệu Nguyen Hựu rồi sao?
Vừa nghĩ đến khả năng này, tiếng chuông cảnh báo trong lòng nàng lại kêu lớn hơn.
Nàng tỉ mỉ quan sát đôi " phu thê kết tóc của đời trước"; nhưng không hề phát hiện ra điều gì khác thường. Giữa hai người ngoại trừ nghi lễ lúc đầu gặp mặt ra, thì cả hai không hề nói với nhau câu nào nữa. Triệu Nguyên Hựu tập trung toàn bộ lực chú ý của mình vế phía kỳ hoa dị thảo trong vườn, mà không hề để ý tới người bên cạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!