"Không được ló đầu ra ngoài." Nguyễn Thị duỗi tay giữ trán nữ nhi, nhẹ nhàng ấn đầu con bé quay lại trong xe, màn xe một lần nữa được buông xuống che đi cảnh tượng náo nhiệt phồn hoa bên ngoài.
Hứa Quân Dao ngoan ngoãn dựa sát vào Nguyễn Thị, còn Châu ca ngồi cạnh nàng ấy đang bị thu hút bởi sự náo nhiệt của kinh thành, cái mông nhỏ ngồi không yên, hết xê chỗ này lại dịch sang chỗ kia.
"Nương ơi, con muối cưỡi ngựa cùng phụ thân." Thằng bé nói.
"Như thế không được đâu, con phải nghe lời ngồi yên như muội muội, chúng ta sắp đến nhà rồi." Nguyễn Thị kiên quyết từ chối lời đề nghị của nhi tử với giọng dịu dàng.
Châu ca cảm thấy hơi thất vọng, nhưng cũng không hề khóc lóc làm loạn, thằng bé chỉ than thở vài câu, một lát sau lại thắc mắc hỏi:" Nương ơi, nhà chúng ta bao giờ mới chuyển đến kinh thành ạ?"
Nguyễn Thị xoa đầu thằng bé, nhẫn nại đáp: "Khi ông nội con còn sống, nhà chúng ta vốn sống ở kinh thành, chỉ là về sau xảy ra chút việc nên chúng ta tạm thời không thể ở lại đây mà phải chuyển đến Hà An phủ."
Châu ca tiếp tục hỏi: "Đã có chuyện gì xảy ra mà không thể ở lại ạ?"
"Lúc đó có một vài người xấu luôn ỷ vào thế lực của bản thân, tìm đến nhà chúng ta phá hoại, ông nội con không thể chịu nổi sự quấy nhiễu này nên đành phải lựa chọn rời đi."
"Châu ca " Ồ" một tiếng, gặng hỏi: " Bây giờ đám người xấu kia bị đuổi đi hết rồi ạ?"
"Đuổi đi hết rồi, hoàng đế bệ hạ mang theo người đến tống cổ tất cả bọn họ đi rồi."
"Hoàng đế bệ hạ lợi hại quá điiii!" Châu ca thán phục một tiếng, trong ánh mắt tràn đấy ngưỡng mộ.
Nguyễn Thị cười nhẹ, véo má nhi tử đầy yêu thương.
Hứa Quân Dao chớp mắt lắng nghe hai mẹ con Nguyễn Thị nói chuyện, thỉnh thoảng nàng sẽ ngẩng đầu nhìn gương mặt dịu dàng của Nguyễn Thị, rồi lại nhìn gương mặt ngây thơ của Châu ca; đôi môi nhếch lên, nhoẻn miệng cười mà không hay biết.
Họ của Bao phu nhân và tính cách của bản thân nàng ấy thật sự quá hợp nhau. Nguyễn và Nhuyễn (*), lão già thối gian xảo như thế mà có thể lấy được một vị phu nhân như vậy, quả thật là được tổ tiên ban phúc.
(*) Gốc" và " hai từ này có cùng cách phát âm "ruǎn"; Trong khi đó có nghĩa là mềm; Câu nói mang ý liên tường, họ của Nguyễn Thị như nói lên con người nàng ấy vậy, mềm mại dịu dàng.
Mỗi khi nghĩ đến đời trước Nguyễn Thị chết sớm, nỗi đau lại nhen nhóm trong lòng nàng. Rồi nàng bỗng cảm thấy mình may mắn, may mắn vì bản thân có thể thay thế đứa con đã mất của nàng ấy sống lại, không đến nỗi để cho nữ tử yếu đuối như nàng ấy phải trải qua nỗi đau mất con, sau cùng quá mức thương tâm mà chết.
Sau khi xe ngựa chạy vào thành đi chừng nửa canh giờ thì dừng lại, ngay sau đó giọng của Đường Tùng Niên vang lên bên ngoài: "Phu nhân, đến nơi rồi."
Màn xe được vén lên, đầu tiên Đường Tùng Niên duỗi tay đỡ Nguyễn Thị bước xuống, sau đó đến lượt Hứa Quân Dao, lúc hắn đang định quay lại ôm nhi tử thì Châu ca đã "bịch" một cái nhảy từ trên xe ngựa xuống, dọa cho Nguyễn Thị và Vương Thị hết hồn, mặt mày tái mét.
Nhưng thằng nhóc lại nghĩ rằng mình chất lắm, đắc chí nhướn mày nhìn muội muội, sau đó hai tay chống nạnh cười ha ha, lúc thằng bé định nói vài câu khoa trương thanh thế, cái mông nhỏ bị vỗ một cái, bên tai vang lên tiếng quở mắng của phụ thân: "Thằng nhóc thối tha này, cao như thế mà dám nhảy xuống, con không cần đôi chân này nữa rồi phải không?"
Còn chưa kịp khoe mẽ với muội muội thì đã bị ăn đánh, Châu ca buồn rầu cau mũi, ngoan ngoãn cúi đầu nghe phụ thân dạy bảo, không dám cãi lại một câu.
Hứa Quân Dao ngẩng đầu nhìn đèn lồng treo ở hai bên cổng lớn, trên đèn lông đều viết một chữ "Đường" thật to. Cổng lớn treo hoành phi (*), chính giữa viết hai chữ cỡ lớn, nét bút rắn rỏi mạnh mẽ "Đường phủ".
(*) Hoành phi là những tấm biển gỗ có hình thức trình bày theo chiều ngang treo trên cao bên ngoài các gian thờ tại đình chùa, từ đường, cổng lớn.
Nơi mà các đại thần trong triều sau này ra vào tập nập, đời này lại trở thành " nhà" của nàng. Thật sự làm cho người ta phải bất ngờ.
Đột nhiên, cơ thể nàng nhẹ hẫng một cái, thoắt cái đã bị Đường Tùng Niên bế lên, một bên tay nàng buông thõng, tay còn lại thì vòng qua cổ Đường Tùng Niên, sau đó được hắn bế vào cổng phủ.
Lão bộc già trong phủ đã nhận được thông báo từ trước, hiện giờ đang ở trước cổng nghênh đón cả nhà bọn họ. Lão bộc vừa nhìn thấy tam cổng tử lớn lên giống hệt phụ thân, thậm chí còn xuất sắc, có khí chất hơn phụ thân hắn năm xưa; đôi mắt già cỗi đục ngầu nóng lên, rơm rớm nước mắt.
"Tam công tử, lão nô cuối cùng cũng đợi được người trở về!" Lão bộc tiến lên phía trước, run rẩy hành lễ; Đường Tùng Niên vội đặt nữ nhi xuống, bước nhanh đến đỡ ông lão dậy, nói: "Bác Phúc đừng hành lễ, Tùng Niên nhận không nổi."
Hứa Quân Dao không quan tâm đến đôi chủ tớ vừa mới cửu biệt trùng phùng này, nàng hiếu kì phóng tầm mắt quan sát khắp nơi; chợt thấy Lý Thị và mấy đứa trẻ ở phía sau núi giả, đi bên cạnh Lý Thị có một thằng bé lớn tuổi, nàng nhận ra hắn chính là Hưng ca, con trai cả của Lý Thị và Đường Bách Niên; còn một đứa bé gái đứng sát cạnh Lý Thị ắt hẳn là nữ nhi thân sinh của nàng ta, Đường Quân Du.
Đường tùng Niên cau mày không vui khi chỉ thấy nữ quyến và nhi tử của đại phòng ra đây nghênh đón bọn họ mà không thấy bóng dáng của Đường Bách Niên đâu.
Là một người con vậy mà không thèm quan tâm đến người mẹ đường sa xa sôi đến thắm…. Hắn lắc đầu, chán đến nỗi chẳng muốn nghĩ thêm.
Vương Thị cũng cảm thấy hơi thất vọng, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại bình thường, mỉm cười nhận lễ của Lý Thị và mấy đứa trẻ, sau đó từ ái căn dặn mấy đứa nhỏ vài câu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!