Chương 32: (Vô Đề)

Nàng biết chắc chắn thân phận của Phương Nghi không đơn giản, song nàng vẫn không đoán ra nàng ta vào Đông Cũng với âm mưu đen tối nào?

Vào thời của Thái Tổ Thái Tống, triều đình sẽ tuyển chọn những nữ tử có vẻ ngoài xuất chúng trong dân gian để sung vào cung, Phương Nghi là người có tướng mạo nổi bật, muốn tiến cung cũng không phải điều gì khó, nếu như đời này nàng ta vẫn muốn tiến cung ắt sẽ đi theo con đường của đời trước. Vậy thì nàng có thể dựa vào đó để điều tra xem nàng ta được quan địa phương nào tiến cử, nàng muốn nhìn xem liệu mình có thể nhổ được cây củ cải và kéo được đống bùn bên dưới lên không.

Còn cả Ngôn Vũ nữa….

Nàng chớp đôi mắt. Nỗi sợ hãi của Ngôn Vũ đã bộc lộ hoàn toàn trong âm thanh run rẩy ngày đó, nhưng rốt cuộc nàng ta đang sợ cái gì? Trước đó nàng còn chưa từng thấy nàng ta sợ cái gì mãnh liệt như vậy, cho dù ngày thường nàng ta luôn mồm nói sợ này sợ nọ; nhưng lần này biểu hiện của nàng ta không giống với những lần sợ hãi trước đó.

Đúng vậy, sợ hãi, đó là một loại sợ hãi đến nỗi kinh hồn bạt vía, tựa như nếu nàng còn tiếp tục ép nàng ta đi theo những người kia, nàng ta sẽ hoàn toàn suy sụp.

Nàng không thể không hoài nghi, rốt cuộc Ngôn Vũ và đám người Phương Nghi có quan hệ gì?

"Bảo Nha đang nhìn gì thế?" Thấy nữ nhi đi ba bước ngoảnh đầu một lần, Nguyễn Thị buồn cười chọc vào má con bé.

Hứa Quân Dao bình tĩnh lại, cũng không nói thật với nàng ấy, nàng chỉ cười tít mắt, lanh lợi nói: "Nhìn nương, người xinh đẹp nhất."

Nguyễn Thị ngẩn ra, Đường Tùng Niên đứng bên cạnh cười ra tiếng: "Ý của tiểu nha đầu là con bé nhìn bao nhiêu người ở đây, vẫn thấy nương nó đẹp nhất."

Khuôn mặt thanh tú của Nguyễn Thị ửng hồng, nhìn phu quân mang theo ý quở trách, sau đó ngón tay gõ nhẹ lên môi tiểu nha đầu, trìu mến nói: " Hôm nay con lén ăn kẹo mật phải không? Sao khi không cái mồm lại ngọt vậy."

Hứa Quân Dao tiếp tục nhìn nàng ấy cười hớn hở, cười đến nỗi lúm đồng tiền in sâu trên má, Đường Tùng Niên đứng nhìn mà ngứa hết cả tay, lúc này hắn chỉ muốn tiến lên chọc vào má con bé.

"Muội muội lén ăn kẹo mật ạ?" Châu ca được phụ thân nắm tay, nuốt nước miếng ừng ực, thèm thuồng hỏi.

Đường Tùng Niên không hài lòng nhìn thằng bé, nói: "Muội muội con nào có giống con, chỉ biết ăn thôi!"

Châu ca không thấy buồn mà còn cười haha, thằng bé nhân lúc cha mẹ không chú ý, lén lút lách tới bên cạnh muội muội, miệng kề sát tay thì thầm hỏi: "Bảo Nha ơi, kẹo đường để ở đâu thế?"

Hứa Quân Dao không nhịn được mà bật cười ra tiếng, tiếng cười của nàng đã thu hút sự chú ý của Đường Tùng Niên và Nguyễn Thị.

"Châu ca đang thì thầm gì với muội muội vậy?" Nguyên Thị cười hỏi.

Châu ca mặt đỏ bừng, lắc đầu nguầy nguậy, khoát tay nói: "Không ạ, không ạ, con có nói thầm gì đâu."

Nguyễn Thị cũng không hỏi thêm, chỉ cười dịu dàng rồi nắm tay thằng bé; còn Đường Tùng Niên thì bế nữ nhi lên để tránh tiểu nha đầu đi lạc mất.

Hứa Quân Dao ngẩng mặt lên, ngắm nhìn những bông tuyết đang phủ trắng cả vườn mơ, những bông tuyết màu trắng rơi lả tả trên đầu, trên vai nàng. Những cành mơ khẳng khiu đung đưa nghênh đón từng đợt gió tuyết, chúng dường như đang hiến tặng du khách một vũ điệu đẹp nhất, hương thơm quyến rũ nhất.

Nàng duỗi tay đón lấy một bông hoa mơ từ trên cành rơi xuống, khuôn mặt bất giác nở nụ cười làm xao động gió xuân.

Đường Tùng Niên không bỏ sót bất kì biểu cảm nào trên mặt nữ nhi, hắn cũng cười theo, sau đó nhìn tiểu nha đầu đưa bông hoa mà con bé đón được cho Nguyễn Thị, ngọt ngào nói: "Cho nương!"

Nguyễn Thị thoáng giật mình, nhận lấy cười nói: "Nương cảm ơn Bảo Nha nhé!"

Hứa Quân Dao cong môi, giục: "Cài lên xinh đẹp."

Trên búi tóc Nguyễn Thị cài một cái trâm bạc đơn giản, tai đeo một đôi bông tai trân châu, ngoài ra không còn có thêm một đồ trang sức nào khác. Đây cũng là thói quen mà nàng ấy đã hình thành từ khi Châu ca ra đời, bởi vì nàng cho rằng bên cạnh có trẻ nhỏ, trang sức trên người bớt được bao nhiêu thì bớt.

Nàng nghĩ thế cũng bởi vì vào lúc Châu ca được một tuổi, trong lúc nghịch ngợm thằng bé đã túm lấy trâm phượng trên đầu nàng, sau đó không cẩn thận bị trâm phượng quẹt qua tay. Sau lần đó nàng nhận một bài học thấm thía không bao giờ quên.

Đường Tùng Niên khẽ cười, cầm lấy bông hoa mơ trên tay Nguyễn Thị, tự tay cài lên búi tóc Như Vân của nàng; sau đó lui ra sau, nghiêm túc ngắm ghía một phen rồi mới hài lòng gật đầu, tự hào nói: " Bao Nha quả thật là có con mặt tinh tường, sau khi nương con cài lên thì càng đẹp hơn."

Hứa Quân Dao đắc ý nhếch môi, má lúm cũng hiện lên rõ nét, lanh lảnh nói: "Đẹp quá!"

Nữ tử trước mắt này, nàng ấy có một cốt cách thanh cao, má hồng tóc đen, mắt sáng như sao, môi đỏ như chu sa, đặt biệt hơn là ở sâu bên trong nàng ấy có một vẻ đẹp ôn nhu hiếm có, khiến người  khác nhìn thấy mà quên đi những điều thô tục, trong lòng không khỏi sinh ra cảm giác thân thiết.

Nguyễn Thị bị hai cha con khen đến nỗi có chút ngượng ngùng, gương mặt thanh tú đỏ ửng, sóng mắt lăn tăn, nàng e thẹn nhìn về phía nam tử đang cùng nữ nhi làm trò với ánh mắt quở trách.

Đường Tùng Niên bị nàng quở trách đến nỗi toàn thân khoan khoái dễ chịu, cap giọng cười lớn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!