Chương 30: (Vô Đề)

(*) Theo ý người dịch câu nói có ngụ ý là đề cao lối sống chân chính của con người. Cả cuộc đười phấn đấu nỗ lực hết mình, trải qua muôn vàn khó khăn trắc trở; về già hưởng thụ thú vui tuổi già; một vòng đời người tự nhiên. Đồng thời câu nói còn phê phán những người lười biếng, ỷ lại, ăn bám. Ai vẫn không hiểu cmt ở dưới nha.

"Phu nhân!" Bích Văn đi sau Nguyễn Thị thấy vậy sợ tới mức hét lên thất thanh, nàng ta vội vàng chìa tay ra đỡ.

Kể từ giây phút nhìn thấy Nguyễn Thị, Hứa Quân Dao đã biết chuyện này nhất định sẽ gây ra họa lớn, nàng chỉ không ngờ là Nguyễn Thị lại bị dọa ngất đi. Hứa Quân Dao tức giận trừng mắt nhìn Ngôn Vũ đang rụt cổ lại, nàng ta cũng sợ đến nỗi vứt luôn cái trống lắc đi. Ngay sau đó, Hứa Quân Dao vội vội vàng vàng nhảy xuống giường, đến cả giày cũng không đi vào.

"Nương…"

Gọi được mấy câu, tiểu nha đầu thông minh lanh trí chạy như bay đi báo tin cho Đường Tùng Niên; vừa hay tin phu nhân té xỉu, Đường Tùng Niên giật mình sửng sốt, không dám chậm trễ thêm phút giây nào, hắn hấp tấp chạy qua đó bế Nguyễn Thị về chính phòng.

Hứa Quân Dao bước đôi chân ngắn tủn đi sát theo sau hắn, trong lòng thấp thỏm lo lắng nghĩ: Bao phu nhân sẽ không bị dọa đến nỗi ngốc luôn chứ? Nếu chẳng may ngốc thật thì phải làm sao đây?

Châu ca vừa mới năm lên giường không lâu thì nghe thấy động tĩnh, nhân lúc Hạ ma ma không chú ý, hắn chạy vụt ra ngoài nhanh như chớp, vừa đến chính phòng đã thấy mẫu thân mình nằm trên giường, còn phụ thân ở bên cạnh gọi thế nào nương cũng không tỉnh lại.

"Nương sao thế ạ?" Hắn rưng rưng nước mắt chực khóc, nhưng không có ai quay đầu nhìn hắn, đến cả Hứa Quân Dao cũng mặt mày tái mét, con bé đang cố gắng nhón chân lên liếc nhìn Nguyễn Thị đang hôn mê nằm trên giường.

Đường Tùng Niên vừa ấn huyệt nhân trung vừa gọi tên của Nguyễn Thị, cũng không biết trải qua bao lâu, Nguyễn Thị cuối cùng cũng từ từ tỉnh lại.

"A Như, phu nhân, nàng tỉnh lại rồi à? Nàng cảm thấy trong người thế nào? Còn có chỗ nào cảm thấy không thoải mái không?" Đường Tùng Niên vui mừng luôn mồm hỏi.

Khuôn mặt Nguyễn Thị thất thần, ánh mắt đờ đẫn vô hồn phải mất một lúc lâu mới trở lại như bình thường.

Hứa Quân Dao thấy nàng tỉnh lại, vừa mừng vừa sợ, đang muốn tiến lên phía trước nhưng vẫn có chút chần chờ, nàng không biết mình phải giải thích thế nào nếu Nguyễn Thị hỏi chuyện xảy ra ở trong phòng.

Đúng lúc này, Nguyễn Thị đột nhiên thét lên một tiếng chói tai, nàng mạnh mẽ đẩy Đường Tùng Niên ra, kéo lê đôi giày đi lục tung khắp phòng.

"Phu nhân, nàng đang tìm gì vậy?" Đường Tùng Niên khó hiểu hỏi.

Nhưng Nguyễn Thị hoàn toàn không để ý tới hắn, miệng lầm bẩm không ngừng, hai tay mải miết tìm kiếm. Nàng loay hoay tìm kiếm một hồi, sau đó dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người cầm lấy một lá bùa bình an mà ngày trước nàng xin ở Triều Vân quán, cầm theo cả dây chuyền tượng Phật ngọc bích trong suốt và lấy trên bàn trang điểm một cái lược được làm bằng gỗ đào, sau đó mới lao ra ngoài.

"A Như!"

"Phu nhân!"

"Nương ơi!"

Mọi người đồng loạt kêu lên rồi vội vàng đuổi theo sau, Hứa Quân Dao nhỏ tuổi nhất không đi được nhanh nên đành tụt lại phía sau.

Nàng nhìn thấy Nguyễn Thị đang đi về phía phòng của mình thì trong lòng cảm thấy thấp thỏm không yên, nhất thời càng thêm lo lắng.

Không biết cái đồ đã phản ứng chậm mà còn đần độn kia ở trong phòng có sờ sờ mó mó cái gì nữa không? Nếu lúc này lại bị bắt gặp lần nữa…nàng cũng không dám tưởng tưởng tiếp nữa.

Nàng nhanh chân đuổi lên trước, nghe thấy Đường Tùng Niên hỏi: "Phu nhân, rốt cuộc nàng đang làm gì vậy?"

Nàng có linh cảm chẳng lành, dựa vào ưu thế của cơ thể len vào trong phòng, vừa vào đã thấy trên cổ Nguyễn Thị đeo dây chuyền tượng Phật, một tay cầm bùa bình an, tay kia cầm chiếc lược gỗ đào, nàng căng thẳng đối mặt với chiếc giường trống không, nói: "Ra đây, mau ra đây, trong tay ta có gỗ đào, nếu như ngươi còn không đi ra thì ta, ta sẽ lấy cái lược này bổ đôi ngươi."

Đường Tùng Niên đang muốn tiến lên nghe được câu này: "…"

Châu ca đang ôm chân của phụ thân đôi mắt lập tức sáng lên như thể vừa phát hiện ra một trò gì thú vị.

Nguyễn Thị tập trung tinh thần, đề cao cảnh giác giơ lược gỗ đào nhìn khắp phòng; sau đó nhìn về phía chiếc trống lắc rơi bên cạnh giường; qua một lúc lâu, nàng run rẩy dùng mũi chân đá vào chiếc trống lắc, trống lặc bị nàng đá bắn ra một khoảng khá xa, ngoại trừ vang lên vàng tiếng "tông tông" thì cũng không có điều gì khác thường.

Hứa Quân Dao nhất thời cạn lời, sau đó ngó nghiêng khắp phòng, nhanh chóng phát hiện ra Ngôn Vũ ngốc nghếch đang thu mình lại một cách đầy đáng thương trong một góc phòng, nàng ta thấy Hứa Quân Dao nhìn mình, vẻ mặt càng thêm ấm ức nhưng cũng không dám có bất kì hành động gì khác.

Hứa Quân Dao trừng mắt nhìn nàng ta, khi nàng đang định bảo nàng ta nhanh chóng trở lại khóa trường mệnh thì Nguyễn Thị vẫn luôn đợi mãi mà không phát hiện ra điều bất thường đột nhiên quay đầu nhìn lại, Nguyễn Thị nhìn theo tầm mắt của nữ nhi, mặc dù run rẩy song vẫn cố gắng siết chặt cây lược gỗ đào áp trước lồng ngực, đôi mắt đen trắng rõ ràng mở to, sắc mặt tái nhợt, vẻ mặt sợ hãi khôn tả, nhưng Nguyễn Thị vẫn lao thẳng về phía Ngôn Vũ, nói "Có phải ngươi ở chỗ này không?

Là ở đây!"

Nguyễn Thị vừa nói vì hung hăng nện chiếc lược gỗ đào về phía Ngôn Vũ, Hứa Quân Dao thấy thế suýt nữa kêu lên thành tiếng, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn lược gỗ đào xuyên qua người của Ngôn Vũ, sau đó rơi trên mặt đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!