Hứa Quân Dao cầm quả cầu trong tay, trầm ngâm nhìn về hướng Diệu ca biến mất, nghe thấy tiếng kêu của Diệu ca trong đầu nàng chợt nghĩ đến một khả năng, không lẽ tên khốn đó nhìn thấy mình đang tự chơi đá cầu rồi sao?
"Nhanh lên Dao Dao, nhanh lênnn!" Ngôn Vũ thấy nàng mãi mà không đá cho mình thì vội vã thúc giục.
Hứa Quân Dao cất quả cầu đi, nói: "Không chơi nữa."
Giờ nàng phải quay về xem tên tiểu tử khốn nạn của đại phòng kia gặp chuyện gì mà kêu lên thảm thiết như thế.
"Ơ…." Mặt Ngôn Vũ tràn đầy thất vọng: "Sao lại không chơi nữa thế? Ta phải cố gắng lắm mới đá được tốt như bây giờ đấy."
Hứa Quân Dao hừ nhẹ, lườm nàng ta một cái.
Đúng rồi, ngươi đá giỏi lắm rồi.
Ngôn Vũ không quay lại trong khóa trường mệnh mà đi phía sau nàng không ngừng lải nhải: "Dao Dao chơi tiếp đi mà, quen tay hay việc, chúng ta phải chăm chỉ luyện tập mới đá giỏi được, mới có cơ hội thắng đại ca của ngươi, không phải hắn luôn gọi ngươi là đồ ngốc sao?!"
Hứa Quân Dao ngó lơ nàng ta.
Ngôn Vũ tiếp tục lải nhải bên tai nàng như tụng kinh: "Chơi tiếp đi mà chơi tiếp đi mà, một người chơi buồn chết mất, chơi đi Dao Dao, chơi đi mà, đi mà. Chơi đi ta sẽ nhường cho ngươi mấy quá, ta sẽ làm bộ không đá trúng mấy quả, được không? Được không Dao Dao?"
Hứa Quân Dao chân bước như bay, đi càng ngày càng nhanh.
Ngôn Vũ vẫn kiên trì đuổi theo, mồm vẫn lép bép không ngừng. Cho đến khi nhìn thấy ánh nắng ngày càng gay gắt, nàng ta mới không cam lòng lầu bầu vài tiếng, mang theo hậm hực chui vào khóa trường mệnh.
Cuối cùng Hứa Quân Dao cũng nhẹ nhàng thở ra, nàng nhìn tay chân múp míp của mình rồi nhăn mũi bất lực.
Nói về Lý Thị, nàng ta muốn để Nguyễn Thị giúp mình cầu tình với Đường Tùng Niên, bằng mọi giá phải giúp Đường Bách Niên giữ được chức quan mà hắn đã phải tiêu tốn nhiều tiền mới có được.
Nàng ta bắt đầu nói từ những việc lặt vặt thường ngày trong nhà, sau đó mới uyển chuyển nhắc đến vấn đề tình cảm, Lý Thị nói mặc dù Hưng ca và Diệu ca thường ngày thích ồn ào cãi vã, nhưng sau khi cãi nhau xong hai đứa chẳng tức giận được bao lâu đã lại cùng nhau chơi đùa vui vẻ, sau đó nàng ta rút ra kết luận rằng giữa huynh đệ với nhau chẳng bao giờ có mối thù nào để được qua đêm.
Cuối cùng mới dẫn vào vấn đề chính, dù lão gia nhà nàng bề ngoài nói năng chua ngoa, nhưng lòng dạ mềm như đậu hũ. Lão gia nhà nàng rõ ràng rất coi trong người đệ đệ như Đường Tùng Niên nhưng lúc nào cũng thích nghĩ một đằng nói một nẻo, cứng đầu cứng cổ không chịu nói ra mấy câu dễ nghe, vì thế mới tạo ra hiểu lầm giữa hai huynh đệ.
Nguyễn Thị nghiêm túc nghe nàng ta nói năng hùng hổ, cũng không hề nói chen vào một câu, thỉnh thoảng lại gật đầu phụ họa vài tiếng; mặc dù nàng ta không nói nhưng Nguyễn Thị cũng đã đoán được ít nhiều mục đích đến đây hôm nay của nàng ta.
Dù nàng có lòng bao dung, nhưng cũng biết đau lòng cho phu quân của mình, vả lại nàng tin rằng Đường Tùng Niên sẽ tự có chừng mực. Thêm nữa, nàng đã sớm sinh lòng bất mãn với những gì Đường Bách Niên đã làm với Hạ Thiệu Đình trước đó. Vì vậy Nguyễn Thị chỉ nghe thôi chứ không hề có ý định nhúng tay vào và cũng không hề muốn nhúng tay vào.
Lý Thị thấy bộ dạng nghiêm túc gật đầu tán thành của Nguyễn Thị, cứ nghĩ mình đã thuyết phục được nàng nên trong lòng cảm thấy vô cùng hoan hỉ.
Nàng biết ngay tam đệ muội là người sễ dàng đối phó nhất mà. Chẳng những tính tình mềm mỏng, mà đến cả lỗ tay cũng mềm theo. Thuyết phục nàng ấy vừa đơn giản lại còn hiệu quả, chỉ cần nàng ấy thổi gió bên gối Đường Tùng Niên, thì phu quân nhà mình nhất định sẽ giữa được chức quan này.
"Diệu ca, cháu ở đây làm gì vậy? Sao không vào phòng đi?" Khi Vương Thị dắt tay Châu ca qua đây thì nhìn thấy Diệu ca đang đực mặt ngồi xổm dưới gốc cây, cả người ngồi im không nhúc nhích, Vương Thị thấy thế ngạc nhiên hỏi.
Nhưng Diệu ca dường như vẫn không nghe thấy vương Thị nói gì, thằng bé vẫn ngồi đực mặt ra.
Trong lòng Vương Thị cảm thấy sợ hãi, bỗng nhiên sinh ra một dự cảm không lành, vội vã tiến về phía thằng bé kéo lấy tay hắn gọi vài câu: "Diệu ca, Diệu ca ơi…"
Diệu ca vẫn vô tri vô giác, lúc này bà ta đã phát hiện ra ánh mắt vô hồn của Diệu ca, nét mặt thằng bé đờ đẫn như người mất hồn.
Châu ca vẫn đứng cạnh đó quan sát hồi lâu đột nhiên lên tiếng: "Bà nội ơi, hồn của huynh âý bay mất rồi, để cháu giúp huynh ấy gọi hồn ạ."
Nói dứt lời cũng không đợi Vương Thị đáp lại, Châu ca nhặt lấy một cành cây nhỏ, tiếp theo thắt khăn tay của mình lên cành cây, sau đó khua nó trước mặt Diệu ca và lẩm bẩm gọi:" Diệu ca mau quay về, Diệu ca mau quay về!!!"
Dừng một chút, Châu ca dẩu môi nhìn Vương Thị nói: "Bà nội, bà cũng gọi cùng cháu đi! Càng nhiều người càng tốt."
Vương Thị không trả lời. Bỗng nhiên thằng bé nhìn thấy Hạ Thiệu Đình ở đằng xa, lập tức vẫy tay gọi lớn: "Đình ca mau đến đây, Đình ca mau đến đây."
Hạ Thiệu Đình nghe thấy tiếng Châu ca gọi mình thì ngẩng đầu, vội vàng chạy về phía thằng bé, chạy đến gần hắn mới phát hiện tình huống có vẻ hơn kì lạ.
Châu ca không để ý tới hắn mà trực tiếp kéo tay hắn dặn dò: "Huynh gọi theo ta " Diệu ca quay về, Diệu ca quay về."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!