"Không, không giỡn đâu, chính là ngươi đánh đấy, đau dã man luôn đó." Nữ tử nhanh chóng liếc nàng một cái, giọng điệu vô cùng tủi thân.
Nói bậy nói bạ, bản cung…Ơ, không đúng, ngươi nghe được tiếng lòng của bản cung sao? Hứa Quân Dao cuối cùng cũng phát hiện ra điểm bất thường, khó tin mà trợn hai mắt nhìn nàng ta.
"Có thể, ta có thể nghe thấy."
Hứa Quân Dao: "…"
Bản cung cần phải lấy lại bình tĩnh!!!
Hứa Quân Dao hít một hơi thật sâu, buông rào chắn ra, muốn ôm lấy chính mình để trấn tĩnh lại, nhưng rồi nàng phát hiện ra vòng tay mình nhỏ quá, làm nàng không thể ôm trọn người mình, rốt cuộc đành quyết định từ bỏ; sau đó nàng xụ mặt, dùng đôi mắt tò mò quét thẳng lên người đối phương, trong lòng hỏi: Ngươi là người hay quỷ?
"Ta không phải quỷ!"
Hứa Quân Dao cười gằn trong lòng.
Không phải quỷ? Không phải quỷ thì ngươi đã đi mà không cần bay! Bản cung cũng hồ đồ rồi, tự nhiên lại đi hỏi một câu thừa thãi như thế.
"Ta không phải…" Nữ tử kia, không nữ quỷ kia oan ức nói.
Hứa Quân Dao phớt lờ nàng ta, sau đó vung nắm đấm nhỏ lên, trợn trừng hai mắt to tròn đen láy, lông mày nhỏ dựng thẳng(**), khuôn mặt tròn trĩnh lộ ra vẻ dữ tợn, hung hăng đe dọa: Ta mặc kệ ngươi là quỷ hay người, nếu ngươi còn không đi ta sẽ đấm cho đầu ngươi nở hoa, hồn bay phách lạc!
Nữ quỷ bị dọa, sợ đến nỗi thét lên "a" một tiếng, sau đó vội vàng ôm đầu quay người bỏ chạy. Hứa Quân Dao trơ mắt nhìn nàng ta chạy về phía bức tường trước mặt, sau đó…xuyên qua bức tường dày, nháy mắt đã không thấy bóng dáng đâu.
Hứa Quân Dao: "…"
Hóa ra quỷ sợ kẻ ác là có thật, mà bản cung chính là kẻ ác đó!
Chẳng qua nàng cũng không nghĩ đến, con quỷ bám riết lấy nàng mấy ngày qua chính là một con quỷ nhát gan.
Nàng sờ chóp mũi của mình, lại lần nữa im lặng trở về nằm trong chiếc giường nhỏ, kéo chăn mỏng đắp lên người, ngáp một cái, đang chuẩn bị đánh một giấc ngon lành, nhưng vừa quay người, đập vào mắt nàng là khuôn mặt của chính mình đời trước, mà khuôn mặt kia đang gác lên hàng rào giường của nàng.
Chủ nhân của gương mặt kia thấy nàng đang nhìn mình, vội vàng nặn ra một nụ cười lấy lòng.
Hứa Quân Dao im lặng ngồi dậy, vừa định nói chuyện, nhưng ngước lên thấy hàng rào cao hơn mình nửa cái đầu, đành lặng lẽ vịn hàng rào đứng dậy.
Nữ quỷ thấy nàng đứng dậy, vội lui về sau mấy bước, dùng đôi mắt chứa đầy sợ hãi nhìn chằm chằm Hứa Quân Dao, tựa như muốn đến gần nhưng lại nhưng lại rén vì sợ hãi.
Hứa Quân Dao nghiêm mặt, trợn mắt nhìn nàng ta đầy hung dữ: Cái thứ không ra người ngợm, không cho ngươi biết tay nên ngươi nghĩ bản cung đang giỡn chơi hả?
Nữ quỷ sợ tới mức run lên cầm cập, nhưng lần này nàng ta không hề bỏ chạy mà còn ôm cánh tay, giọng run lên bần bật ấm ức nói: "Nhưng, nhưng mà, nhưng mà chúng ta vốn dĩ ở bên nhau mà!!"
Hứa Quân Dao thấy nỗi u oán trong con mắt của người đối diện, trong lòng nàng không ngờ lại sinh ra một loại cảm giác kì quái, rằng nàng là một kẻ bạc tình đã cô phụ tấm trân tình của cô nương đáng thương trước mặt.
Nàng nhìn đi chỗ khác, ép buộc bản thân không được nhìn khuôn mặt của đối phương nữa: Ngươi nói vậy là có ý gì? Sao lại nói chúng ta vốn ở bên nhau?
"Cái, cái đó…ta cũng không biết nữa, thì là trong lòng ta nghĩ như vậy đó." Nữ quỷ lơ mơ trả lời.
Hứa Quân Dao mím môi, nhìn chằm chằm gương mặt người kia một hồi, móc ngón út, nói: "Lại đây."
Nữ quỷ chẳng những không chút do dự, mà còn mặt mày hớn hở bay về phía nàng, bay đến sát giường, đôi mắt sáng rực như sao nhìn Hứa Quân Dao không chớp mắt nói: "Ta đến nèee."
Hứa Quân Dao duỗi tay, cánh tay nhỏ bé mũm mĩm chỉ có thể vươn tới cằm của đối phương, trừng mắt nói: "Đứng cao như thế làm gì, ngồi xổm xuống đây!"
"Dạ." Nữ quỷ ngoan ngoãn ngồi xổm xuống, đột nhiên nàng ta cảm thấy hai má mình đau nhức, thì ra khuôn mặt mình vừa bị Hứa Quân Dao dùng sức véo một cái, nữ quỷ đau đến nỗi kêu lên oai oái: "Đau quá đi, ngươi làm cái gì vậy?!"
Hứa Quân Dao không thèm đếm xỉa tới nàng ta, sau đó cả hai tay tiếp tục dùng sức véo thật mạnh lên hai má nàng ta: Bản cung muốn xem xem khuôn mặt này của ngươi là thật hay giả!
"Ai ui…. đau quá điii, là thật mà là thật mà, người ta sinh ra đã thế rồi, đau đau đau quá điii, ngươi nhẹ chút nhẹ chút, đau chết mất thôi…" Nữ quỷ không dám duỗi tay đẩy Hứa Quân Dao, nên chỉ có thể chịu đau kêu oai oái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!