Hạ Thiệu Đình còn đang có chút ngượng ngùng thì nhìn thấy tiểu nha đầu ngày thường vẫn luôn tinh quái bỗng trở nên ngốc nghếch làm hắn bất giác nhoẻn miệng cười.
Hắn đặt tiểu nha đầu xuống đất, đỡ lấy thân hình tròn vo của nàng, dặn dò nói: "Đứng vững vào."
Cả người Hứa Quân Dao vẫn đang ngây ngất trong vui sướng.
Há? Đứng vững? Chân bản cung bị mềm, bản cung đứng không nổi luôn rồi.
Vậy mà nàng lại có thể được thiếu niên ánh trăng cao không với tới hôn. Hứa Quân Dao tưởng chừng mình đang nằm mơ.
Đó chính là người mười tám tuổi được phong làm Đại tướng quân, hai mươi tuổi lập đại công và được phong hầu, cuối cùng cái chết của hắn ở tuổi hai hai khiến cho Thái Tông hoàng đế bất chấp cơ thể bị bệnh, đích thân viết văn tưởng niệm cho Hạ đại tướng quân, Trung Dũng hầu Hạ Thiệu Đình.
Khi hắn chết, mặc dù nàng không còn mang thân phận nô tì hầu hạ mọi người, nhưng vẫn chỉ là một thị thiếp bé nhỏ trong cung của Tân thái tử, nàng thậm chí còn không có đủ tư cách đến lễ truy điệu của hắn, vì thế điều nàng có thể làm chỉ là ngồi một mình trong đêm khuya thanh vắng tưởng niệm ân cứu mạng của thiếu niên ánh trăng.
Hạ Thiệu Đình nhìn đôi chân không xương của tiểu nha đầu, hắn chỉ cần buông lỏng tay ra là cơ thể nàng lập tức lảo đảo, sắp ngã đến nơi. Hạ Thiệu Đình không biết phải làm sao đành phải bế nàng lại lần nữa.
Hứa Quân Dao tận dụng thời cơ mà ôm chặt lấy cổ hắn, đôi mắt đen láy của nàng càng ngày càng tỏa sáng lạ thường, gương mặt nhỏ bé đỏ bừng bừng, lúm đồng tiền ở hai bên má lúc ẩn lúc hiện.
Dù bây giờ hắn vẫn chưa phải Hạ đại tướng quân, nhưng nàng bây giờ cũng không phải Thục phi nương nương sau này. Không đúng, kiếp này nàng sẽ không chỉ làm một Thục phi nho nhỏ, nàng muốn làm hoàng hậu, mẫu nghi thiên hạ, một hoàng hậu dưới một người trên vạn người.
Trong mắt nàng tràn đầy vẻ kiên quyết.
Đợi nàng làm hoàng hậu rồi, nàng nhất định sẽ dành những lời ca tụng tốt đẹp nhất cho hắn, ghi vào sử sách tất cả những công trạng của hắn, để các thế hệ triều đình và bách tính mai sau đều ghi nhớ công lao của hắn.
Cơ thể Hạ Thiệu Đình có chút cứng đờ.
Kể từ khi có kí ức đến nay, hắn luôn là người bị bắt nạt; trong những đứa trẻ bắt nạt hắn có những lớn tuổi hớn hắn, cũng có nhưng đứa bằng tuổi hắn, ngay cả đứa bé hơn hắn cũng có.
Chẳng hạn như nữ nhi của chú Tôn và Đổng phu nhân.
Khi hắn bị đứa lớn hơn hắn và đứa bằng tuổi hắn bắt nạt, hắn có thể phản kháng cũng có thể đánh trả, nhưng khi bị đứa nhỏ hơn hắn bắt nạt, hắn lại không thể phản kháng, bởi vì chỉ cần hắn chống trả thì sẽ bị người lớn trách mắng ngay.
Dần dà, hắn nhận ra một điều: đưa bé tuổi càng nhỏ thì càng đáng sợ; đặc biệt là những đưa trẻ sống trong gia đình giàu sang, mấy đứa đấy còn đáng sợ hơn cả phụ thân hắn sau khi uống say.
Tiểu nha đầu mà hắn đang bế lúc này, con bé xuất thân cao quý, bộ dạng xinh đẹp đáng yêu, còn được cha mẹ cưng chiều hết mực, nhưng đáng sợ nhất vẫn là lòng dạ quá sâu, quá thảo mai, tóm lại nàng chính là một nhân vật mà hắn phải cực lực nhún nhường.
Chỉ có điều, bây giờ hắn lại không có cách gì buông con bé thảo mai này ra.
Mềm mại, thơm thơm, ngọt ngọt, hóa ra tiểu cô nương là như vậy sao? Hắn có chút mơ hồ nghĩ.
Hứa Quân Dao nằm trong lòng hắn ra sức cọ cọ chà chà, trong tim nàng ngập tràn hạnh phúc. Dẫu thân thể nhỏ bé đang ôm nàng mặc dù vẫn còn gầy yếu nhưng cũng không cần lo lắng, rồi sẽ đến một ngày hắn trưởng thành.
"Châu ca, Bảo Nha…" Phía xa đột nhiên truyền đến tiếng gọi của Nguyễn Thị, Châu ca nhanh như chớp chạy đến chỗ phát ra âm thanh, nói: "Nương…"
Nguyễn Thị véo má nhi tử đầy âu yếm, bế hắn lên và nhẹ giọng hỏi: "Muội muội con đâu?"
"Muội muội không nghe lời, cứ ngồi bệt dưới đất đòi thơm thơm rồi mới chịu đứng lên, con bé không ngoan bằng Châu ca." Châu ca chớp chớp con mắt, trả lời lưu loát.
Thục phi nương nương được Hạ Thiệu Đình nắm tay đang đi về phía hai người nghe thấy thế thì trượt chân một cái, suýt nữa ngã thành tư thế chó gặm cứt: "…"
Bản cung đòi thơm lúc nào? Bản cung nói thế lúc nào?!!! Đường Hoài Châu cho dù thằng nhóc nhà ngươi muốn trở thành đứa con ngoan trước mặt mẫu thân cũng không cần thiết phải bôi nhọ bản cung như thế chứ, đừng có mà lấy bản cung ra làm nền cho chính mình!!!
Nàng trừng mắt nhìn khuôn mặt múp míp thịt đang lấy lòng Nguyễn Thị kia, có một lại cảm xúc muốn cào nát cái mặt đang tươi cười ghê tởm ấy.
Thúy Văn đứng sau Nguyễn Thị thấy thế " hí hí " cười một tiếng: " Chắc cô nương đang giận đấy ạ, nàng thấy mẫu thân chỉ bế ca ca mà không bế nàng."
"Nô tì thấy đây rõ ràng là đang ghen." Bích Văn đứng bên cạnh bật cười nói.
Hứa Quân Dao chán nản nhưng vẫn cố gân giọng non nớt lên phản bác: "Không có, không có, không có!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!