"Nghiêm Tiểu Ngũ là đồ đần!"
"Nghiêm Tiểu Ngũ là đồ đần ơi là đần!"
"Nghiêm Tiểu Ngũ là đồ cực đần!"
Từ lúc Tiểu Tứ Nghiêm gia có trí nhớ đã thường xuyên bị muội muội ngốc nhà mình chọc tức đến giậm chân, thời gian qua đi, cách diễn đạt để chửi của hắn cũng dần lên cấp.
"Nghiêm Tiểu Ngũ là đồ cực cực cực kì đần!"
Cuối cùng, một ngày nọ, cách diễn đạt của hắn lại được nâng cấp một lần nữa.
"Tiểu Ngũ lại làm gì à?" Nghiêm Tam lang đầu không ngẩng lên, vẫn lật quyển sách trong tay như cũ, thờ ơ hỏi một câu.
"Đồ đần ấy đưa hết số tiền của mình cho một tên lừa đảo trên phố! Tức chết đệ rồi, hắn ta mới nói vài câu tỏ vẻ tội nghiệp mà muội ấy đã ngốc nghếch tin luôn, trên đời này sao lại có đứa trẻ đần như thế chứ, đần chết đi được!" Nghiêm Tiểu Tứ tức không chịu nổi.
"Lần trước cũng là thằng nhóc béo cách vách cầm vài cục đá lừa muội ấy, nói là có thể dùng nó để ấp ra một con chim có bộ lông xinh đẹp, muốn muội ấy dùng kẹo hoa quế để đổi, không ngờ muội ấy lấy kẹo hoa quế đi đổi thật!"
"Còn có lần trước trước nữa…"
Nghiêm Tiểu Tứ mười một tuổi hết sức bức xúc, còn nhân cơ hội lật lại nợ cũ, càng nói càng tức, giậm chân vài cái thật mạnh.
Nghiêm Tam lang lớn hơn thằng bé một tuổi nhếch môi, cũng nghĩ tới những "chuyện điên rồ" mà muội muội đã làm trong mấy năm qua, hắn thở dài thườn thượt, xòe lòng bàn tay ra với khuôn mặt bất lực:" Vậy thì làm sao đây? Có đần thế nào cũng là muội muội nhà chúng ta, nên chúng ta chỉ có thể chấp nhận thôi!
Nghiêm Tiểu Tứ vừa nghe, lại càng giận hơn, kêu a a a loạn lên, kéo tóc thật mạnh, gào lên:" Nghiêm Tiểu Ngũ là đồ đần không ai sánh bằng!"
Nghiêm Tiểu Ngũ đang ngoan ngoãn theo nương vào phòng thì nghe thấy tiếng gào long trời lở đất của Tứ ca, cô bé cảm nhận được sự chán ghét sâu sắc của Tứ ca dành cho mình nên lập tức bĩu môi vì tủi thân.
Tưởng Thị nhìn nữ nhi, lại nghe thấy tiếng gào thét giận dữ của nhi tử, thì đoán rằng chắc chắn tiểu nha đầu đã làm gì đó chọc tức nhi tử, nghĩ vậy khiến nàng thấy có chút buồn cười.
Sau khi gả vào Nghiêm gia, nàng liên tiếp sinh hạ bốn nhi tử, mỗi ngày phu thế hai người đều đối mặt với bốn thằng nhóc tóc để chỏm mà thở dài, nằm mơ cũng muốn sinh được một nữ nhi.
Mong sao trông trăng, vào năm Tiểu Tứ Nghiêm gia tròn sáu tuổi, cuối cùng Nghiêm phu nhân đã được như nguyện, Tưởng Thị sinh hạ được một nữ nhi, chính là Nghiêm Tiểu Ngũ. Phu thê hai người mừng như được mùa, và dành cho nữ nhi tình yêu thương nhiều nhất có thể.
Hơn nữa, từ lúc mới sinh tiểu nha đầu đã vô cùng ngoan ngoãn cho nên bốn tiểu ca ca của Nghiêm gia cũng rất thích con bé, nhất là Nghiêm Tứ lang, thay vì chơi với con thỏ mà mình thích thì mỗi ngày thằng bé đều dành thời gian rảnh rỗi để đến chơi với muội muội.
Nhưng khi tiểu nha đầu dần dần lớn lên, biết đi đứng biết nói chuyện, tiểu ca ca ngày càng không hài lòng với nàng, thỉnh thoảng còn đến phàn nàn với mẫu thân: "Nương, con cảm thấy muội muội hơi ngốc."
Tiểu Tứ lang vừa thốt ra đã nhanh chóng nhận được sự chỉ trích của đám Đại lang, Nhị lang và Tam lang.
Đúng là đồ bỏ đi! Muội muội của bọn hắn là tiểu cô nương đáng yêu thông minh nhất trên đời, không ai sánh bằng!
Nhưng dần dà, ba ca ca đã cảm thấy mặt mình đau đau, vì bọn họ cũng phát hiện ra, tiểu muội vô cùng ngoan ngoãn đáng yêu của bọn hắn thật sự, thất sự có chút đần, càng lớn càng đần, đần đến nỗi người có tính tình tốt nhất như Nghiêm Tiểu Tứ còn phải tức đến nỗi giậm chân.
Sự ngốc nghếch của tiểu nha đầu khiến cho các ca ca chỉ hận rèn sắt không thành thép, sau đó dần dần trở nên chết lặng, cuối cùng chấp nhận số phận, chẳng còn gì để mất.
Thồi, muội muội ngốc thì ngốc vậy! Dù sao đã có ca ca bọn họ đây rồi, mai sau chăm sóc con bé nhiều hơn, không để người khác bắt nạt là được.
Khi tiểu nha đầu bị bắt nạt ở bên ngoài một lần nữa mà bản thân không hề hay biết, tiểu nha đầu vẫn cười hề hề về nhà, kết quả là bị đám ca ca biết chuyện mắng cho một trận, thế nhưng tiểu nha đầu lại ngoan ngoãn đứng yên nghe giáo huấn, không nói nửa câu phản bác, biểu hiện của tiểu cô nương khiến Nghiêm Tiểu Tứ, người mắng ác liệt nhất sinh ra chút áy náy và chột dạ, cuối cùng lúng túng chẳng nói nên lời.
Chập tối khi Tưởng Thị về nhà, tiểu nha đầu nằm trong lòng mẫu thân thủ thỉ với nàng: "Tiểu Tứ ca mắng con đần, thật ra con chẳng đần gì cả. Khi ca ca của tên béo mắng hắn, hắn không bất mãn nên bĩu môi, kết quả bị ca ca của hắn mắng càng dữ dội hơn. Con ngoan ngoãn để tiểu Tứ ca mắng, tiểu Tứ ca mắng chưa đến hai câu rồi thôi, nương, người nói xem có phải con thông minh lắm không?"
Tưởng Thị bật cười, ôm chặt cục cưng ngốc vào lòng: "Phải rồi! Tiểu Ngũ nhà ta không ngốc chút nào, mà rất thông minh!"
Nghiêm Tiểu Ngũ đắc chí cong miệng cười.
Cứ như thế, Nghiêm Tiểu Ngũ bình yên lớn lên trong tình yêu thương của cha nương và sự quan tâm hục hặc của bốn ca ca.
Tiểu nha đầu rất tốt tính, trước mặt ai cũng cười hê ha, nhưng không ngờ bên cạnh lại chẳng có một tỷ muội tốt nào, chỉ vì bốn vị lang quân nhà họ Nghiêm luôn nhìn chằm chằm vào tất cả những sinh vật xuất hiện bên cạnh muội muội, chỉ sợ các nàng không có ý tốt với muội muội, muốn chiếm hời của muội ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!