*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sờ po li chương này có chút ngược tâm he Toi trans còn đau lòng thay.
Đường Tùng Niên bước thẳng tới nha môn, vừa đi vừa cho người gọi Mã bộ đầu đến. Sau khi Mã bộ đầu đến nơi, Đường Tùng Niên phân phó nói: "Ngươi sắp xếp người đi đến ngõ sáu, thành Đông, phủ Lâm An, huyện Bình Động tìm một vị Hạ nương tử, nhà mẹ đẻ của nàng ở phủ Quảng Bình, huyện Đan Dương; nhà chồng họ Tăng. Vị phu nhân này chính là cô của Hạ Thiệu Đình, người dò xét ý tứ của nàng một chút, nghe xem nàng ta có muốn nhận nuôi Hạ Thiệu Đình hay không.
Nếu ta đoán không sai, nàng ta chính là người thân duy nhất của Hạ Thiệu Đình."
Mã bộ đầu kinh ngạc nhìn hắn: "Đại nhân từ đâu mà biết vị Hạ nương tử này?"
Mặc kệ người bên cạnh hỏi thăm thế nào thằng bé kia đều trầm mặc chống đỡ, còn đám người trong Tôn trạch đều không ai biết lai lịch xuất thân của thằng bé nên bọn họ cũng chẳng hỏi ra được gì.
Đường Tùng Niên cười cười nói: "Lòng ta tự có đối sách(*), ngươi chỉ cần đi sắp xếp người thôi. Còn nữa, đừng nói những gì mà Hạ Thiệu Đình đã gặp phải cho Hạ nương tử, ngươi chỉ cần ngỏ ý với nàng rằng: phụ mẫu của thằng bé đều chết cả rồi, chỉ còn lại nàng ta là người thân duy nhất. Nói vậy mà nàng không có ý định muốn nuôi, vậy thì ngươi không cần nhiều lời, trực tiếp quay về là được."
(*) Nguyên gốc:「,,。Ngụ ý trong câu: Đối với chuyện này trong lòng ta tự có biện pháp đối phó, ngươi thật sự không cần lo lắng."
Mã bộ đầu nhìn cái mặt ra vẻ thần bí của Đường Tùng Niên, hắn thấy bất lực toàn tập chỉ còn cách lui xuống an bài thủ hạ.
"Mới tí tuổi đầu mà cứ học đòi ra vẻ làm ông già cao thâm bí hiểm, hèn chi bị tiểu cô nương gọi là lão già." Dù đã cách khá xa, nhưng Đường Tùng Niên vẫn nghe thấy những lời mà Mã bộ đầu lẩm bẩm trong mồm, nụ cười hắn đông cứng lại, đưa tay sờ sờ chóp mũi.
Hôm nay là ngày Tri châu phu nhân mở tiệc chiêu đãi vài vị huyện lệnh phu nhân, nên Nguyễn Thị đã ra cửa từ sáng sớm đến đến tối muộn lúc đốt đèn mới ngồi xe ngựa về nhà.
"Châu ca và Bảo Nha đâu?" Nàng vào phòng chỉ thấy mỗi mình Đường Tùng Niên, không thấy đôi nhi nữ đâu, thấy vậy liền hỏi.
"Bọn nhỏ đi sang chỗ bà nội rồi." Đường Tùng Niên uể oải lật quyển sách, nâng mi mắt, trả lời có chút thờ ơ.
Nguyễn Thị rửa mặt rửa tay, nhận lấy chiếc khăn Thúy Văn đưa tới lau khô bàn tay, thuận miệng hỏi: "Hôm nay bọn nhỏ ở nhà có ngoan không?"
"Ngoan chứ, vô cùng ngoan."Đường Tùng Niên trả lời.
Dường như rất lâu rồi hắn không thấy phu nhân nhà mình ăn mặc lộng lẫy như này, so với mọi ngày nàng ăn mặc giản dị thanh nhã, thì hôm nay nàng trang điểm nhìn trông có thêm vài phần thùy mị thướt tha,
"Quả anh đào ở đâu ra vậy?" Nguyễn Thị ngồi trước bàn trang điểm tháo búi tóc và đồ trang sức xuống, mắt nhìn về đĩa quả đặt trên bàn, có chút khó hiểu hỏi.
"Đức thúc mang sang đấy, hơn nửa cái làn, nương và bọn nhỏ đều ăn rồi, phần này là để cho nàng, ta nhớ nàng rất thích ăn cái này."
Thấy phu quân vẫn nhớ rõ mình thích ăn cái này, trong lòng Nguyễn Thị ngọt ngào vô cùng, đột nhiên nhớ ra cái gì đó, vội vàng hỏi phu quân:"Bảo Nha cũng ăn rồi? Không lẽ chàng đem hết cho con bé ăn rồi hả? Con bé còn bé, loại quả như naỳ không thể…"
"Nàng yên tâm, đến một quả ta còn chẳng cho nó nữa là." Đường Tùng Niên dùng tay vén sợi tóc xõa xuống bên má thê tử lên, có chút lơ đãng đáp.
Từ sau khi nữ nhi bị bệnh, phu nhân hắn vẫn luôn ưu sầu vì bệnh của con, đợi đến khi con bé khỏi bệnh rồi thì đến lượt hắn bận rộn công vụ, chuyện giường chiếu của hai người vẫn mãi không được tận hứng.
"Bảo Nha để yên cho chàng làm vậy sao?" Nguyễn Thị ngạc nhiên hỏi mà không hề phát giác ra suy nghĩ của người bên cạnh đã sớm bay đến chân trời xa tít nào đó.
"Cho chứ, cho chứ; con bé chẳng hề náo loạn tí nào, không hổ là nữ nhi của chúng ta." Đường Tùng Niên nhẹ nhàng vuốt ve vành tai thê tử, giọng nói đã khàn đi.
Nguyễn Thị đỏ mặt quở trách hắn, hơi tức giận đẩy hắn ra, có chút khó xử nói: "Chàng làm gì vậy! Lỡ bọn nhỏ nhìn thấy sẽ chê cười chúng ta đấy."
Đường Tùng Niên mỉm cười.
Hắn thích nhất là nhìn thấy dáng vẻ ngượng ngùng xấu hổ của phu nhân mình; mỗi cái nhăn mày, mỗi một nụ cười của nàng đều là mỹ cảnh nhân gian lần nào cũng khiến cho hắn quyến luyến không muốn buông tay.
Nàng chỉ sợ hắn nhiệt huyết dâng trào bất chấp tất cả mà tới, đành vội vã chuyển đề tài nói:" Sáng nay ta nghe Tri châu phu nhân nói, dạo này đại ca việc vặt quấn thân, sau khi có công văn bổ nhiệm của Lại bộ huynh ấy đã tới Châu Nha, và được bổ nhiệm làm Thanh Châu tư bộ tham quân."
Đường Tùng Niên thôi không nghịch tóc thê tử nữa, bất giác cau mày nói:"Quả thật như thế?"
"Không giả được đâu, Tri châu phu nhân không phải người ăn nói lung tung, nếu không nắm chắc mười phần nàng ấy sẽ không nói ra." Nguyễn Thị nói.
Sắc mặt Đường Tùng Niên có chút ngưng trọng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!