Chương 9: Ở Đâu Ra Cái Thằng Nhóc Quái Đản Này!

Hứa Quân Dao mặc quần áo mà Nguyễn Thị mới làm cho nàng, sau đó lại ghé vào gương đồng ngắm ghía một hồi, trong gương xuất hiện một khuôn mặt nhỏ trắng nõn mũm mĩm, khi cười bên má lộ ra lúm đồng tiền duyên dáng.

Dù sao bây giờ thiếu niên tướng quân vẫn chỉ là một đứa trẻ, tiêu chuẩn thẩm mỹ của hắn cũng chỉ dừng lại ở cấp độ trẻ con.

Vả lại lúc này, dung mạo của nàng cũng thuộc hàng đỉnh nhất trong đám trẻ con, nhìn thế nào cũng chỉ khiến người ta ấn tượng sâu sắc mà thôi.

Tóm lại bất luận như thế nào, bản cung đều phải lưu lại ấn tượng tốt đẹp nhất trong lòng của thiếu niên tướng quân tương lai.

"Cô nương mặc bộ xiêm y này đẹp cực kì, nhìn giống như tiểu tiên đồng bên cạnh Bồ Tát vậy" Thúy Văn cười khen.

Hai lúm đồng tiên bên má Hứa Quân Dao lại sâu thêm một chút, đôi mắt to long lanh càng thêm sáng ngời, nàng tặng cho Bích Văn một nụ cười ngọt ngào.

Nguyễn Thị cũng cảm thấy cực kì vừa lòng, véo khuôn mặt của tiểu nha đầu, sau đó quay ra trêu nhi tử đang rúc vào cạnh mình:" Con thấy muội muội có xinh không?"

Châu ca tỏ ra ngây thơ chớp chớp con mắt, hồn nhiên trả lời:"Đẹp lắm ạ, nương đẹp nhất trên đời."

Nguyễn Thị bật cười

Hứa Quân Dao lườm tiểu Đường đại nhân tương lai một cái, trong lòng khẽ hừ một tiếng

Thằng nhóc thối chỉ biết vỗ mông ngựa!

Làn gió nhẹ lướt qua mang theo thoang thoảng hương hoa cỏ, chim chóc trong vườn vui vẻ hát vang bài hát thuộc về chúng.

Hứa Quân Dao được Bích Văn ôm trong ngực, còn Châu ca ở phía trước đang kéo tay Nguyễn Thị tung tăng nhảy nhót, hắn lúc thì đuổi theo bầy chim, lúc thì hái bông hoa tươi thắm ven đường tặng cho Nguyễn Thị lấy lòng, thành công khiến cho Nguyễn Thị nở một nụ cười dịu dàng.

Thằng nhãi này sau khi lớn mà vẫn thế này kiểu gì cũng dễ dàng lấy lòng các cô nương, đến lúc đó chỉ sợ không biết sẽ quyến rũ bao nhiêu tâm tư thiếu nữ của các cô nương gia?! Đoán chừng sau này bánh bao phu nhân cũng không cần lo lắng cho chung thân đại sự của nhi tử nữa.

Nàng thầm nghĩ.

Sau khi đi qua hòn non bộ trong vườn, nàng nhìn thấy Hạ ma ma đang dắt Hạ Thiệu Đình từ bên kia đường đi qua đây.

Mắt nàng sáng lên, từ trong ngực của Bích Văn giãy giụa tọt xuống đất, bàn tay nhỏ bé làm bộ như vô ý vỗ phẳng những vết nhăn trên xiêm y, sau đó giương nụ cười mà nàng tự cho là đẹp nhất lên nhìn về phía Hạ Thiệu Đình đang đi bên cạnh Hạ ma ma.

"Đình ca hôm qua con ngủ có ngon không?" Nguyễn Thị mỉm cười hỏi thằng bé vẫn luôn trầm mặc.

Thằng bé nhanh chóng liếc nhìn nàng một cái, mím môi, gật đầu nói:" Được ạ"

"Lão phu nhân muốn gặp thằng bé này, nên nô tỳ đang dẫn hắn đi." Hạ ma ma giải thích.

Nguyễn Thị gật đầu nói:" Đúng lúc ta cũng muốn dẫn huynh muội bọn họ sang chỗ mẫu thân, nếu ngươi còn có việc thì cứ đi làm đi, để ta dẫn hắn đi cũng được."

Hạ ma ma đồng ý.

Thấy Hạ ma ma vứt hắn ở đây rồi một mình rời đi, Hạ Thiệu Đình có chút bất an nắm chặt góc áo, lại nhìn thấy tiểu cô nương đang mặc một bộ xiêm y mới tinh, nàng đang ngẩng mặt lên nhìn mình cười ngọt ngào, hắn không ý thức được mà lui lại vài bước, giống như gặp phải một con thú dữ và dòng nước lũ, ngay cả ánh mắt hắn cũng ngập tràn cảnh giác.

Cười đẹp như vậy, nụ cười này giống hết cái hôm nàng hãm hại ca ca mình.

Nụ cười tươi tắn của Hứa Quân Dao thoáng chốc sụp đổ, nàng tất nhiên cũng cảm nhận được hắn bài xích mình, nhưng nhìn hắn ngày càng đứng cách xa mình đôi mắt u oán của nàng không kiểm soát được nữa mà nhắm thẳng về phía hắn.

"Chỉ mới mấy ngày không gặp, tam cô nương của chúng ta đã lớn như vậy rồi, có thể đi được chưa? Mau để nhị bá mẫu nhìn con một cái nào." Nàng đang buồn rầu thì nghe thấy giọng nói mang theo tiếng cười của một phu nhân trẻ tuổi vang lên, lúc này nàng mới phát hiện đã đi đến phòng của Vương Thị.

Nhị bá mẫu? Nàng nhanh chóng động não, sau đó mới nhớ ra người này là thê tử Lâm Thị của Đường Chương Niên.

"Cháu có thể tự đi một đoạn đường mà không cần người khác đỡ rồi, chẳng qua con bé không thích nói chuyện, cũng không thích gọi người."Nguyễn Thị cười mang theo bất đắc dĩ nói.

Bên kia, Vương Thị một tay kéo nhi tử năm tuổi Miễn ca của Lâm Thị, còn một tay kéo Châu ca lại hỏi chuyện, nói một hồi, bà vỗ tay hai thằng bé để chúng tự mình đi chơi.

Lúc này bà mới vẫy tay ra hiệu cho Hạ Thiệu Đình vẫn luôn trầm mặc đứng bên cạnh, ý bảo hắn đến đây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!