"Mẫu thân, đại ca." Đường Chương Niên kính cẩn hành lễ với Vương Thị và Đường Tùng Niên.
Vuơng Thị còn chưa nói gì, nhưng sắc mặt đường Bách Niên đã không mấy dễ chịu:" Sao ngươi lại đến đây?"
"Là đệ mời nhị ca tới.
Nương, người vừa mới nói lấy ra cái gì ra vậy?" Đường Tùng Niên cố ý hỏi.
Vương Thị có chút chột dạ nhìn đi chỗ khác, căn phòng rơi vào im lặng hồi lâu, mãi cho đến khi vô tình nhìn thấy sắc mặt đã đen đến nỗi có thể vắt ra mực của Đường Bách Niên, bà ta mới hít vào một hơi, cuối cùng đành phải lắp ba lắp bắp trả lời.
" Con, đại ca của con có được con đường tốt, chẳng qua là kẹt chút tiền, nên ta muốn…dù sao thì tiền trong nhà cũng chỉ để đấy, chi bằng trước tiên cứ lấy tiền ra giúp đại ca con ổn định sự nghiêp chuyện khác nói sau."
"Hóa ra là như vậy." Đường Tùng Niên gật đầu, còn Đường Chương Niên thì nhanh chóng liếc Vương Thị một cái, sau đó mắt nhìn mũi mũi nhìn tim ngồi xuống một bên.
"Trước khi lâm chung phụ thân đã chia sáu thành tài sản trong nhà làm ba phần, huynh đệ chúng con mỗi người một phần.
Di mệnh của phụ thân, bốn thành tài sản còn lại do nương bảo quản, đợi sau khi nương một trăm tuổi rồi lại phân đều cho chúng con mỗi người một phần.
Bây giờ nếu đại ca muốn dùng số bạc của con và nhi ca, thì bắt buộc phải viết giấy nợ, để sau này đỡ phải dây dưa không rõ." Đường Tùng Niên bình tĩnh nói.
Đường Bách Niên vỗ ghế, hắn " Hừ" một tiếng rồi đứng lên nói:" Đường Tùng Niên, ngươi đừng có mà bắt nạt người quá đáng!"
"Bắt nạt người quá đáng? Câu này của đại ca ta thật sự nghe không hiểu, mượn tiền ghi nợ không phải là chuyện bình thường ở huyện sao?"
"Tùng Niên, sao lại nói chuyện với đại ca như vậy chứ? Đều là nhi tử một nhà, sao lại phân chia ta ngươi? Đại ca con đang cần tiền gấp, chúng ta cứ cho hắn trước đã.
Đợi sau này huynh đệ hai con có việc cần dùng đến tiền, đại ca đương nhiên sẽ trả lại cho các con." Vương Thị nhìn nhi tử bằng ánh mắt không chút tán thành.
Đường Tùng Niên ý vị thâm trường nói:" Là huynh đệ ruột thị, thì càng nên tính toán rõ ràng, con tưởng rằng đại ca mới là người hiểu sâu sắc ý này."
Gân xanh trên trán Đường Bách Tùng nổi lên, trong lòng vừa mới bình tĩnh lãi bùng lên lửa giận, nhìn về phía Đường Chương Niên trước sau luôn trầm mặc không lên tiếng:" Nhị đệ, ý của đệ thế nào?"
Đường Chương Niên cân nhắc một chút mới chậm rãi nói:" Ta tất nhiên là tin tưởng đại ca, chỉ là những gì tam đệ nói đều có đạo lí của đệ ấy.
Dù sao đi nữa ta vẫn tin đại ca cũng là một quân tử đoan chính nói được làm được, chi bằng…"
Chi bằng cái gì, hắn mặc dù chưa nói ra miệng, nhưng những người có mặt ở đây đều nghe hiểu cả.
Ánh mắt hung ác của Đường Bách Niên lườm Vương Thị một cái, tức quá thành cười:" Được, được, được.
Hóa ra đều ở đây đợi ta."
Vương Thị há mồm còn muốn nói gì đó, nhưng Đường Tùng Niên đã trước một bước giương ta lên, Mặc Nghiên đã nhanh chóng bê đủ giấy bút mực nghiên vào phòng, bày từng cái một lên bàn, sau đó kính cẩn dâng bút lông tới trước mặt Đường Bách Niên.
"Đại lão gia, mời dùng."
Đường Bách Niên rất muốn phất áo bỏ đi, rồi lớn tiếng nói ta không hiếm lạ mấy đồng tiền của ngươi, nhưng vừa nghĩ đến còn thiếu một khoản ngân lượng lớn như vậy đành phải nhịn xuống ở lại, hắn trừng mắt nhìn Mặc Nghiên đầy căm hận, đang muốn đặt bút viết thì lại nghe thấy Đường Tùng Niên nói:" Đại ca tạm thời đừng nóng vội, huynh muốn mượn bao nhiêu còn chưa bàn bạc xong đâu.
Dù sao cũng không thể để huynh mượn hết được."
Đường Chương Niên âm thầm thở ra, cơ thể vẫn luôn căng thẳng cũng thả lỏng hơn mấy phần.
Đúng lắm, chẳng lẽ cứ thế mà cho mượn hết à? Trên đời này cũng không có cái lí ấy nha.
Huống hồ, dựa vào tính tình của vị đại ca tốt này, cho hắn mượn còn có thể lấy lại hay không vẫn là một câu hỏi lớn.
"Ngươi còn muốn đợi đến bao giờ?" Lúc này Đường Bách Niên đã nhận ra hôm nay sẽ không dễ dàng thành công như thế, chỉ là tình thế bức người, Ngô tri phủ bên kia không thể đợi lâu được nữa, vì thế hắn chỉ tạm đè xuống tức giận hỏi.
Đường Tùng Niên cầm lấy bàn tính Mặc Nghiên đưa cho, gạt "lạch cạch " lên xuống, vừa gạt vừa nói:" Bốn thành tài sản mà năm đó phụ thân giao cho mẫu thân trải qua vài năm tích lũy tổng giá trị đã tăng lên gấp đôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!