Chẳng nhẽ con quỷ ngốc kia gặp phải cái gì? Nàng ta sợ nước ư? Không thể nào! Mấy năm nay không biết nàng đã rửa khóa trường mệnh bao nhiêu lần, thậm chí có lần Bao phu nhân còn rửa nó bằng nước lá bưởi nhưng cũng không thấy nàng ta bị làm sao.
Cho dù nàng ta có chê nước trong ao bẩn, hay toàn thân dính bùn cũng không đến mức kêu lên thảm thiết như thế chứ?
Nhưng việc cấp bách lúc này là tìm ra người, à không, tìm ra con quỷ kia đã, những chuyện khác để sau rồi tính.
Cơ mà phải tìm thế nào đây? Hứa Quân Dao cảm thấy lúng túng.
Sự tồn tại của Ngôn Vũ quả thật rất kỳ quái, đã thế nàng ta còn ngốc nghếch không nhớ được cái gì, ngay cả lai lịch của mình cũng không rõ.
Mấu chốt là nàng ta có điểm không giống với "con quỷ" trong truyền thuyết; nàng ta không sợ ánh nắng, cũng không sợ những vật trừ tà.
Nếu không phải nàng ta có thể bay, lại không cần ăn uống hay tè tiện thì cũng không khác người bình thường là bao.
Lúc này, nàng chỉ có thể vừa gấp rút tìm đọc những cuốn sách viết về thần tiên ma quái mà bình thường nàng chẳng đọc bao giờ, vừa lấp lửng hỏi thăm những ma ma lớn tuổi trong phủ, đồng thời chạy đến chỗ Vương Thị giả bộ thích thú hỏi bà ấy những chuyện về thần tiên ma quái.
Vương Thị chẳng những không nghĩ nhiều, mà còn lấy làm vui mừng khi thấy cháu gái chạy đến đây nói chuyện với mình.
Bà vòng tay ôm lấy Hứa Quân Dao và kiễn nhẫn kể cho nàng nghe đủ thứ chuyện về thần tiên ma quái mà bà đã từng được nghe.
Thí như, ngày xưa có một nương tử nhà tú tài nọ chết sớm, tú tài rất đau lòng, mỗi ngày đều lau chùi di vật của nương tử đến mức bóng bẩy.
Đột nhiên có một ngày, nữ nhi của Thái thú tìm đến nhà hắn, hỏi ra mới biết vợ của hắn đã sống lại trong thân xác của nữ nhi mới qua đời nhà Thái thú, thế là phu thê đoàn tụ, sau này tài nhân đỗ Trạng Nguyên và trở thành quan lớn.
Hứa Quân Dao nghe thấy thì cạn lời, nhưng vẫn thừa cơ hỏi: "Nếu Thái thú biết thân xác nữ nhi của mình bị người khác chiếm lấy chẳng phải rất đau lòng sao? Phải làm thế nào để triệu hồn nữ nhi về ạ?"
Vương Thị: "Cái này…. người chết thì hồn cũng tiêu tan, sao có thể quay về được?"
"Nhưng không phải linh hồn của vị nương tử nhà tú tài quay về được sao ạ? Còn chiếm cả thân thể của người khác nữa! Có thể thấy được chắc chắn có cách."
"Đó là ý chỉ của lão Diêm vương, lão Diêm vương cảm động trước tình cảm sâu đậm của tú tài dành cho nương tử của hắn, nên mới đặc biệt cho phép người vợ sống lại để gia đình hắn đoàn tụ".
Vương Thị sờ đầu cháu gái, yêu thương nói.
Hứa Quân Dao: "…"
Được thôi, lão Diêm vương là nhất, lão nói cái gì cũng đúng.
Vương Thị vỗ mặt nàng, bắt đầu thu dọn đồ trong hộp đàn hương bảo bối của bà ấy, Hứa Quân Dao liếc thoáng qua thì thấy bên trong chiếc hộp đặt một lá bùa hộ mệnh, một góc của lá bùa đã bị cháy sém.
Hứa Quân Dao có chút tò mò nên lấy ra hỏi: "Bà nội ơi, sao lá bùa này lại bị đen một góc thế ạ? Có phải do cẩn thận nên bị lửa đốt không ạ?"
"Không phải không cẩn thận nên bị lửa đốt đâu, mà vì nó giúp Bảo Nha cản tai họa nên mới bị sém mất một góc đó.
Lúc con còn nhỏ, có một lần bị ốm rất nghiêm trọng, các vị đại phu đều bó tay, nhưng may thay lá bùa này đã giúp con cản được một tai họa." Nhắc đến chuyện này, Vương Thị không nén được lời cảm thán.
May mà có lá bùa hộ mệnh của đạo trưởng Huyền Thanh, nếu không năm đó cháu gái e rằng không qua nổi kiếp nạn.
Hứa Quân Dao động não suy nghĩ.
Chẳng lẽ bà ấy đang nói về cái lần nàng sống lại trong thân xác của Đường Quân Dao?
Mặc dù Đường Quân Dao thật đã chết yểu, nhưng việc nàng vô duyên vô cớ sống lại trong thân xác của Đường Quân Dao đã chết thật sự cũng rất tà môn.
Nói không chừng chuyện này quả thực có liên quan đến lá bùa kia? Chi bằng mình cầm nó về nghiên cứu cẩn thận một phen, xem có thể tìm ra cách nào mang A Vũ, con quỷ ngốc nghếch kia quay về không.
Nghĩ đến đây, nàng bèn nài nỉ Vương Thị: "Bà nội ơi, bà có thể cho cháu cái này không?"
"Bùa hỏng rồi cũng không dùng được nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!