Chương 45: (Vô Đề)

Sau khi tiễn Hạ Thiệu Đình đi, Cát Thanh Vân về nhà thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi làm, bỗng nhiên thấy thê tử hốt hoảng từ trong phòng chạy ra: "Chàng xem này, Đình ca đã cho nữ nhi của chúng ta tất cả những thứ mà mà dì thằng bé để lại."

Vừa nói vừa đưa chiếc hộp mà trước khi đi Hạ Thiệu Đình đã trao tay nàng cho phu quân xem, thằng bé nói rằng chiếc hộp này dành cho cháu trai của hắn sau này.

Cát Thanh Vân cầm lấy chiếc hộp nhìn xem, bên trong là một chồng ngân lượng trị giá không nhỏ, hàng lông mày của hắn cau chặt lại, nhớ đến cái hôm Hạ Thiệu Đình nói mình đã tìm được công việc tốt; tiếp đó lúc hắn định đưa Đình ca lên trấn trên, thằng bé chỉ về phía chiếc xe ngựa đỗ bên đường đằng xa và nói rằng đó là người đến đón mình….

"Không ổn, ta phải đi đón thằng bé về." Hắn càng nghĩ càng cảm thấy kì lạ, xoay người chạy ra bên ngoài, hắn gấp đến độ Phương tỷ ôm chiếc hộp đuổi theo sau nhưng không cách nào đuổi kịp, Phương tỷ đuổi được một đoạn đã không thấy bóng dáng hắn đâu.

Mãi cho đến lúc nhá nhem tối, nàng mới thấy Cát Thanh Vân mang theo gương mặt mệt mỏi trở về.

"Sao rồi, sao rồi? Đã tìm thấy thằng bé chưa?"

Cát Thanh Vân lắc đầu, giọng nói tràn đầy hối hận:"Ngay cả chiếc xe ngựa đến đón Đình ca cũng là giả, người ta chỉ là người đi đường dừng xe lại để nghỉ ngơi mà thôi, chứ đối phương chẳng biết Hạ Thiệu Đình là ai, cũng chẳng được ai nhờ vả đến đón thằng bé đến tiêu cục cả."

"Còn nữa, cái tiêu cục mà thằng bé nói đã đóng cửa từ lâu, nghe nói tổng tiêu cục đã đi lính rồi, làm sao còn mời người gì nữa chứ! Chúng ta bị thằng nhóc này lừa rồi!"

Phương tỷ vừa nghe đã sốt ruột đến nỗi bật khóc: "Vậy phải làm sao đây? Đình ca có thể đi đâu được chứ? Thằng bé đã để lại toàn bộ số tiền của mình cho chúng ta rồi, thằng bé ở bên ngoài biết phải sống sao đây? Nếu Đình ca có gì bất trắc, ta biết ăn nói thế nào với mẫu thân và cha mẹ thằng bé nơi chín suối đây!"

"Hay thằng bé về nhà rồi? Tòa nhà ở ngõ sáu, thành đông hoặc nhà họ Hạ ở huyện Đan Dương?"

"Ngõ sáu, thành đông ta đã tìm rồi, thằng bé không ở đó.

Còn nhà của Hạ gia thì sáng mai ta sẽ đích thân đi tìm một chuyến, chỉ mong thằng bé thật sự quay về nhà họ Hạ." Cát Thanh Vân hối hận đến nỗi ruột sắp đứt rồi, nếu không phải do bản thân hắn sơ xuất, làm sao có thể bị lừa bởi lời nói dối vụng về của thằng bé được.

"Đúng, Đình ca nhất định đã quay về nhà họ Hạ rồi, nhất như thế không sai đâu." Cũng không biết Phương tỷ đang an ủi người khác hay đang an ủi chính mình.

"Còn số ngân phiếu này nàng tìm chỗ nào an toàn cất hộ thằng bé đi, đây là của dì Đình ca để lại cho thằng bé, chúng ta không thể lấy." Cát Thanh Vân lo lắng, khẽ dặn dò.

Phương tỷ gật đầu:" Chàng yên tâm."

Nhưng ngày hôm sau, khi Cát Thanh Vân đến huyện Đan Dương thì phát hiện cửa chính nhà họ Hạ đóng chặt, trên khóa còn phủ một lớp bụi mỏng, chứng tỏ trước giờ không có ai đến đây.

Sau khi Phương tỷ biết tin thì khóc một trận, Cát Thanh Vân trầm mặc ngồi im một chỗ.

"Cũng chẳng phải thằng nhóc lên ba, đầy đứa bé nhỏ tuổi hơn hắn sống vất va vất vưởng bên ngoài, các con lo lắng làm cái gì chứ!" Miêu Thị không vừa lòng nhi tử mấy ngày "không làm việc đàng hoàng", cứ một mực chạy đi khắp nơi tìm cái thằng nhóc Đình ca ăn nhờ ở đậu kia.

"Nương, xin người đừng nói nữa! Nếu Đình ca có mệnh hệ gì, con cũng không còn mặt mũi mà sống nữa!" Cát Thanh Vân vuốt mặt, khàn khàn nói.

Miêu Thị còn muốn nói gì đó nhưng nhìn thấy sắc mặt khó chịu của nhi tử và con dâu đang ôm cháu gái lau nước mắt giàn giụa, đành phải nuốt những điều muốn nói vào trong.

Cho đến tận hai tháng sau, Phương tỷ nhận được một cuộn vải và một xâu tiền do Hạ Thiệu Đình nhờ người gửi về, Cát Thanh Vân hỏi rõ người đến mới biết Hạ Thiệu Đình đang làm thuê trong một võ quán ở Thanh Châu, biết thế hắn vội vàng đi tìm nhưng được cho biết ba ngày trước Hạ Thiệu Đình đã xin nghỉ làm và rời đi.

Mặc dù không tìm được người, nhưng cuối cùng cũng nhận được tin tức của thằng bé nên Cát Thanh Vân cũng nhẹ nhàng thở ra.

Phu thê hai người lo lắng cho Hạ Thiệu Đình nhưng lại không biết thằng bé đã đi theo đoàn xe rời khỏi Trung Nguyên từ lâu, hiện nay đã đi đến biên giới.

Khi Hạ Thiệu Đình rời khỏi thôn Cát gia, hắn chỉ mang theo năm lượng bạc và khoảng mười tiền đồng, hắn đi khắp nơi không mục đích, khi ngân lượng trên người tiêu gần hết mới tìm công việc gần đó để kiếm tiền, sau đó tiếp tục đi tiếp.

Trong một năm ngắn ngủi, hắn đã từng ở bến tàu khiêng bao tải, từng làm công trên thuyền hoa, từng học nghề trong tửu lầu, cũng từng làm thuê ở võ quán; nhờ đó mà hắn đã gặp được đủ mọi loại người, cũng trải qua rất nhiều chuyện mà trước đây hắn chưa từng trải qua.

Sau đó nữa, hắn cảm thấy bản thân có thể đi đến nơi xa hơn để mở mang kiến thức, đúng lúc hắn nhìn thấy đoàn xe đến biên giới đang tuyển người làm công, thế là hắn bèn đi theo.

Chỉ là hắn không biết rằng, quyết định lần này của bản thân sẽ thay đổi cuộc đời của hắn.

—————–

Lại nói đến Hứa Quân Dao, sau khi nhìn thấy Phương Nghi ở cung Phượng Tảo nàng vẫn luôn chú ý đến nàng ta, sau đó nàng biết được nàng ta là cô cô phụ trách chỉ dạy cung nữ mới tiến cung, sau khi dạy dỗ các cung nữ xong sẽ ở lại Đông cung.

Hơn nữa, mấy năm trước do bị Mục Chiêu Nghi làm liên lụy nên Đồ Y bị điều vào Thượng y cục, hai năm trước mới chuyển vào Đông cung của Thái tử.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!