Những năm gần đây Hứa Quân Dao vẫn luôn là đứa trẻ khỏe mạnh, hôm nay bỗng nhiên đổ bệnh không chỉ làm cho Vương Thị và Nguyễn Thị lo lắng, ngay cả Đường Tùng Niên cũng lo lắng đến nỗi đứng ngồi không yên, tựa như quay về thời điểm nữ nhi chưa đầy một tuổi cứ cách ba ngày năm bữa lại bệnh một trận.
Hắn chắp tay sau lưng đi tới đi lui trong phòng, lúc thì dừng lại nhìn thê tử và nữ nhi sau bức bình phong, lúc thì cau mày lại tiếp tục đi đi lại lại.
Mãi cho đến khi Nguyễn Thị bước ra từ sau bình phong, hắn hớt hải tiến lên hỏi:" Con bé sao rồi?"
"Vẫn ổn, chỉ là cảm lạnh thôi, tí nữa bón thuốc rồi ngủ một giấc là khỏi." Vẻ mặt Nguyễn Thị nhẹ nhõm hơn rất nhiều, khuyên nhủ phu quân:"Giờ không còn sớm nữa, phu quân nên xuất phát rồi."
Đường Tùng Niên nhẹ nhàng thở ra, đáp lời một tiếng, sau đó hoài nghi liệu có phải tối qua mình phạt con bé đứng ngoài hành lang lâu quá mới khiến tiểu nha đầu hứng phải gió lạnh, dẫn tới trận bệnh này không?!
Nghĩ đến đây, hắn càng ngày càng cảm thấy sự tình quả thật như vậy, trong lòng không khỏi sinh ra cảm giác hối hận.
Cho dù hắn có muốn mài giũa tính tình của tiểu nha đầu cũng không cần nhất thời nóng lòng như vậy.
Tiểu nha đầu vốn dĩ đã yếu ớt, mấy năm nay sức khỏe mới dần dần tốt lên.
Nếu bởi vì sai lầm nhất thời của mình làm tổn hại đến con bé, chỉ sợ hắn có hối hận thì cũng đã muộn rồi.
Nguyễn Thị nhìn ra suy nghĩ của hắn, sau khi nàng ôn nhu khuyên giải vài câu, sắc mặt của Đường Tùng Niên mới khá lên một chút.
"Lúc nãy ta đã phái người xin nghỉ cho Bảo Nha, cứ để con bé tĩnh dưỡng vài ngày sau khi hết bệnh hẵng vào cung."
Nguyễn Thị cũng đồng ý, để nữ nhi bị bệnh vào cung nàng cũng không yên tâm.
Hứa Quân Dao buồn chán nằm trên giường, toàn thân nàng vẫn mềm nhũn, nhưng đầu đã không còn nặng nề như trước.
Không ngờ bản cung cũng có ngày bị bệnh…. xem ra cái thân xác còn yếu ớt quá! Bản cung phải luyện tập nhiều hơn mới được.
Ngôn Vũ ngồi khoanh chân ở cuối giường nhìn nàng đầy thương cảm.
"Dao Dao ngươi thảm quá, ta vừa nghe nói ngươi phải uống cái thứ thuốc đen xì khó uống này thêm mấy ngày nữa."
Chỉ cần nhớ đến mùi thuốc lúc nãy Nguyễn Thị bón cho Hứa Quân Dao nàng đã không chịu nổi rồi mà Dao Dao còn phải uống thêm mấy ngày nữa, Ngôn Vũ càng thêm ngậm ngùi thương cảm.
Hứa Quân Dao lẩm bẩm rên rỉ không thèm quan tâm đến nàng ta.
Sau khi tiễn phu quân ra cửa, Nguyễn Thị quay lại phòng của Hứa Quân Dao thì nghe thấy tiếng rên rỉ của nữ nhi, nàng vội vàng tiến lên ôm con bé vào lòng, dịu dàng hỏi:"Con thấy chỗ nào không thoải mái à?"
Hứa Quân Dao nhân cơ hội rúc vào trong lòng nàng ổ, lúc thì chỉ chỉ nói chỗ này khó chịu, lúc thì chọc chọc chỗ kia không thoải mái.
Khi cảm nhận được bàn tay ấm áp mềm mại của Nguyễn Thị đang vuốt ve trên người mình, Hứa Quân Dao thoải mái đến nỗi rên lên hừ hừ.
Ngôn Vũ đứng một bên che miệng cười " hì hì".
Nhìn Dao Dao giống hệt chú lợn con vậy….
Hứa Quân Dao trừng mắt nhìn nàng ta, sau đó tiếp tục ngâm nga một cách thoái mái.
Châu ca đến thăm muội muội nhìn thấy cảnh này thì tỏ ra vô vùng xem thường:"Không biết ngượng hả?! Lớn rồi còn bày đặt làm nũng như vậy."
"Cứ làm nũng đấy, trước làm nũng, bây giờ làm nũng, sau này cũng làm nũng, Châu ca là con mèo tham ăn mới không làm được." Hứa Quân Dao tức giận cãi lại hắn.
Nguyễn Thị cười.
Vẫn chọc tức được người khác, xem ra cũng không khó chịu lắm.
"Phải gọi ca ca!" Nàng dí tay vào mặt nữ nhi.
Hứa Quân Dao bất mãn gọi một tiếng lấy lệ:"Dạ, ca ca."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!