Sau khi đứng tại chỗ cười thêm trận nữa, hắn mới khép miệng giả vơ ho một tiếng, chắp tay sau lưng đi theo sau hai mẹ con vào phòng.
Trước trình độ đeo bám của tiểu nha đầu, Nguyễn Thị dở khóc dở cười, nàng sợ nếu mình bật cười thì mọi công sức dạy dỗ con bé trước đấy sẽ hoàn toàn đổ sông đổ biển, vì vậy nàng vẫn cố gắng nhịn lại, quay mặt đi chỗ khác để không nhìn thấy khuôn mặt tròn xoe đáng thương của con bé nữa.
Hứa Quân Dao là loại người một khi đã quyết tâm làm gì thì phải làm đến cùng.
Nếu nàng đã quyết định dây dưa với " nữ nhân cương trực" để biến nàng ấy quay về làm Bánh bao phu nhân như lúc đầu, thì nàng sẽ thi triển hết bản lĩnh của mình bằng cách bám riết lấy Nguyễn Thị giống như kẹo sừng trâu.
Trình độ đeo bám của tiểu nha đầu quả thực quá mức ghê gớm! Nguyễn Thị than thầm một câu trước khi tuyến phòng thủ của mình sắp bị nữ nhi phá vỡ.
May mắn thay, vào ngay lúc này Nguyễn Thị thấy Đường Tùng Niên đang bước vào phòng, nàng thấy mình như được đại xá, vội vàng tiến lên đón hắn, sau đó hết sức chuyên tâm giúp hắn rửa mặt, thay quần áo.
Loại chuyên tâm này của Nguyễn Thị tựa như trên đời không có gì hấp dẫn nàng hơn nam nhân trước mắt, lại tựa như nàng đang nhìn chằm chằm vào một đóa hoa trên người nam nhân.
Hứa Quân Dao không cam lòng khi thấy lực chú ý của Bánh bao phu nhân đều bị lão già thối cuỗm hết, nàng tức tối trợn mắt nhìn Đường Tùng Niên.
Lão già thối nhà ngươi chỉ giỏi làm hỏng chuyện tốt của bản cung thôi!
Mắt thấy thái độ của Bao phu nhân dần dần dịu lại, nàng nghĩ mình chỉ cần cố thêm chút nữa là có thể khiến nàng ấy hoàn toàn tan chảy; ai dè lúc này Đường Tùng Niên lại xuất hiện ở đây khiến cho Bánh bao phu nhân có thêm cơ hội lấy lại bình tĩnh, đồng thời làm bao nhiêu công sức của nàng đổ sông đổ biển.
Đường Tùng Niên cười ha ha khi thấy bộ dạng tức giận nhìn mình trợn mắt của tiểu nha đầu, hắn vươn tay chọc vào khuôn mặt đang phồng lên vì giận dỗi của con bé, sau đó lại bị tiểu nha đầu tức tối đẩy ra.
Hắn lại cười thêm trận nữa; sau khi cười xong hắn xoa đầu nữ nhi mặc cho con bé ra sức vùng vẫy, nhịn cười hỏi:" Bảo Nha làm gì chọc giận nương à? Nói nghe xem, để phụ thân còn biết mà xin nương cho con một cơ hội nữa."
Hứa Quân Dao vốn có ý phớt lờ hắn, nhưng sau khi nghĩ kĩ lại cảm thấy lão già thối thật sự có thể giúp được mình, nàng bèn ngẩng mặt nhích tới gần hắn, lén lút quan sát Nguyễn Thị, thấy khuôn mặt xinh đẹp của nàng ấy vấn xụ xuống, nàng đành nói úp mở với Đường Tùng Niên:" Chuyện là con vô tình, thật sự con chỉ vô tình đập vỡ chậu hoa của bác gái thôi ạ."
Ngừng một chút lại bổ sung thêm:" Ngay sau đó con đã giúp Tú Châu trồng lại khóm hoa đấy rồi ạ, còn giúp tỷ ấy đào rất nhiều đất.
Người xem, móng tay con vẫn dính đất đây nè!"
Nàng giơ mười đầu ngón tay ngắn tủi, mũm mĩm ra trước mặt Đường Tùng Niên để hắn xem, ánh mắt nàng thoáng liếc qua Nguyễn Thị nhưng thấy nàng ấy vẫn không có phản ứng gì thì không khỏi cảm thấy nản lòng.
Đường Tùng Niên cầm một ngón tay mũm mĩm của Hứa Quân Dao nhìn thật kĩ, trong móng tay quả nhiên vẫn còn dính ít đất, thấy thế hắn vội gọi Bích Văn mang nước đến, tự tay rửa sạch mười ngón tay cho nữ nhi.
"Sao con lại đánh vỡ chậu hoa của bác gái thế?" Đường Tùng Niên lau tay cho nữ nhi, cười hỏi.
"Là do con không cẩn thận ạ, chứ không vì cái gì khác đâu!" Hứa Quân Dao ỡm ờ nói cho qua.
Nguyễn Thị tức cười nói:"Sao con không nói với phụ thân con là do con không nghe lời nương lén lút đi nghịch roi, trong lúc chơi không cẩn thận nên quật trúng chậu hoa của bác gái, đến cả rễ cây cũng đứt luôn."
Hứa Quân Dao lập tức nhìn nàng với gương mặt vô vùng đáng thương, chạy "bình bịch" về phía nàng và nói:" Con không dám nữa đâu, sau này cũng không dám nữa.
Người đừng giận nữa mà, con thật sự không dám nữa đâu…"
Đường Tùng Niên phải mất một lúc để cười khi trông thấy bộ dạng cầu xin tha thứ của nữ nhi, sau đó hắn mới tiến lên vỗ nhẹ lên đầu con bé và thay con bé thuyết phục Nguyễn Thị:" Nếu con bé đã chân thành nhận sai rồi, chắc chắn sẽ không bao giờ tái phạm nữa, phu nhân hãy tha thứ cho con bé đi! Dẫu sao biết sai thì có thể sửa chữa, những người nhận thức được lỗi sai của mình cũng rất đáng quý.
Bảo Nha thấy ta nói có đúng không?"
"Đúng đúng đúng, phụ thân nói chí phải!" Hứa Quân Dao gật đầu như gà mổ thóc, bây giờ mới thấy lão già thối trông vừa mắt một chút.
Bực bội trong lòng Nguyễn Thị đã đầu hàng trước sự đeo bám của tiểu nha đầu từ lâu, bây giờ thấy phu quân lên tiếng nên cũng thuận theo hắn luôn.
Nàng véo má của con bé, nghiêm túc nói:" Thật sự không có lần sau nữa sao?"
"Không ạ, không có ạ.
Thật sự không có lần sau nữa đâu ạ!"
"Phải nghe lời nữa!?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!