Nguyễn Thị không hài lòng nhìn con bé, tiến lên đoạt lấy roi mây trong tay của Châu ca, đưa tới trước mặt nữ nhi, nói: "Thế đây là cái gì?"
"Đây là roi của ca ca ạ, là ca ca làm rồi lấy ra cho con xem." Hứa Quân Dao trả lời dứt khoát, lợi dụng lúc Nguyễn Thị không chú ý nhanh chóng ném cho Châu ca một cái nhìn cảnh cáo.
Châu ca nuốt nuốt nước bọt, muốn nói lại thôi, sau cùng thằng bé vẫn bất chấp khó khăn đón lấy ánh mắt dò hỏi của mẫu thân, gật đầu nói:" Là của con ạ."
"Nhưng cách thắt nút này rõ ràng là của muội muội con mà." Nguyễn Thị không tin nói.
Nhìn kiểu thắt nút dây thừng này rõ ràng là kiểu mà tiểu nha đầu hay thắt.
"Con học theo muội muội đấy ạ, buộc như muội ấy mới chặt, không bị tuột ra." Châu ca nói lưu loát như nước chảy mây trôi, có thể thấy thằng bé đã khá thành thạo với việc giúp muội muội gánh lỗi.
Đương nhiên, Châu ca cũng không gánh không công, thằng bé muốn ăn hay muốn mua cái gì đều có thể mượn danh nghĩa muội muội để đi tìm phụ thân, cách này mười phần thì có tám, chín phần thành công.
Thậm chí khi thằng bé gây chuyện, có thể nhờ muội muội giúp mình "giải quyết" phụ thân.
Nói chung, muội giúp huynh ứng phó phụ thân, huynh sẽ giúp muội ứng phó mẫu thân; hợp tác giữa hai huynh muội còn khá là vui vẻ.
Tuy Nguyễn Thị vẫn hoài nghi, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng ưỡn ngực dám làm dám chịu của nhi tử và khuôn mặt vô tội của nữ nhi, cuối cùng vẫn miễn cưỡng chấp nhận lí do thoái thác của Châu ca; nhưng nàng vẫn không yên tâm mà nhắc nhở nữ nhi: "Con không được phép chơi với roi nữa, lỡ như làm người khác bị thương hoặc tự làm mình bị thương thì sao; cái đó không phải thứ để mang ra đùa giỡn đâu."
Xét đến cùng Nguyễn Thị vẫn bị ám ảnh bởi cảnh tượng năm đó khi tiểu nha đầu cầm con rắn chết làm roi, đuổi đánh đám trẻ con; mỗi khi nhớ lại chuyện này đầu nàng đều tê dại.
Ngay tháng trước, lúc nàng phát hiện nữ nhi ở trong vườn cầm "roi" vung " vun vút ", trong khoảnh khắc ấy nàng suýt nữa đã ngất xỉu nhưng rồi vẫn gắng gượng quan sát, lúc này nàng mới phát hiện nữ nhi lấy cây mây buộc thành roi, biết con bé không làm đồ gì dọa người khác nàng mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Nhưng cho dù là như vậy nàng vẫn không cho phép tiểu nha đầu tiếp tục nghịch những thứ kia.
Còn Hứa Quân Dao sau khi cầm con rắn chết đánh trung người và phát hiện ra chỗ tốt của "cây roi".
Nó vừa dẻo vừa dài, có thể giúp người cầm roi tấn công ở một phạm vi rộng lớn.
Hơn nữa nó nhỏ, mềm và dẻo, người bị đánh trúng sẽ đau không tả nổi, dùng tốt hơn nắm đấm nhiều.
Thậm chí, nếu người dùng vung nhanh, mạnh và chuẩn xác thì đối phương hoàn toàn không có sức để đánh trả.
Cho dù đối phương có bản lĩnh bắt được roi thì tay hắn cũng sẽ phải nếm luôn roi đấy.
Dù rơi vào kết cục bi thảm, nhưng người dùng roi vẫn có thể đạt được mục đích " Dù có chết, ta cũng phải khiến người đau đớn".
Chỉ tiếc Bao phu nhân không thể hiểu được suy nghĩ của nàng, rồi còn liên tục tịch thu ba cái roi mà nàng tự tay làm, hôm nay e rằng cái roi này cuối cùng cũng sẽ bị tịch thu, như vậy tính ra cũng được bốn cái rồi.
Nàng đang than thở thì nghe lời nhắc nhở của Nguyễn Thị, vẫn mềm mại trả lời: "Vâng ạ, con biết rồi…"
Nguyễn Thị xoay người đối mặt với nhi tử, nghiêm túc nói: "Vì Châu ca cũng không nghe lời nên ta phạt con trong một tháng không được ăn điểm tâm, cũng không được ra ngoài chơi."
"Há?!" Châu mở to hai mắt, "Không muốn đâu, nương đừng xung động, con xin lỗi mà, ơ nươnng ơi…"
Hắn khóc không ra nước mắt, chỉ có thể trơ mắt nhìn Nguyễn Thị đi ngày càng xa.
Nguyễn Thị đi rất nhanh, cũng không nghe thấy lời đối thoại phía sau của hai huynh đệ bọn họ.
"Đều tại muội không cẩn thận đấy, sao lại để nương bắt được chứ?" Châu ca phàn nàn.
"Muội cũng có muốn thế đâu! Muội đã chạy hẳn ra bên ngoài để vung rồi mà vẫn bị nương bắt được, muội cũng hết cách."
Để tránh mặt Bao phu nhân, nàng đã phải chạy ra ngoài viện của tam phòng để luyện tập; ai mà biết mới được mấy ngày đã bị nàng ấy bắt ngay tại trận.
"Ta mặc kệ, lần này ta phải chịu tổn thất lớn, muội phải bồi thường cho ta!" Châu ca tức tối trừng mắt với muội muội đang tỏ ra vô tội.
Hứa Quân Dao xoa cằm suy nghĩ, với bản tính tham ăn như mèo của tiểu Đường đại nhân, phạt thằng bé trong một tháng không được ăn điểm tâm quả thực là một thiệt hại nặng nề.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!