Hôm nay có thể gặp Đường Tùng Niên ở Kỷ phủ, thấy rõ những chính tích của hắn trong những năm gần đây, quả thật là có thể lọt vào mắt xanh của Bình Tri.
(*) Chính tính: Thành tích làm việc trong khi tại tức của quan lại.
Hắn biết rõ vì sao Vi Lương bị buộc tội, đó chẳng qua là chiêu trò của đám người Khâu Trọng muốn thăm dò hắn.
Mặc dù đám người này từng đi theo Thái tử, nhưng cũng là những người có tài mà Đại Tề đang cần lúc này, hắn không muốn nhìn thấy viên ngọc sáng bị che lấp cho nên quyết định không truy cứu trách nhiệm.
Nhưng xem ra hiện nay bọn họ có vẻ vẫn không tin hắn thật sự đã bỏ qua chuyện cũ, bọn họ không cam lòng từ quan rời đi, mất cơ hội thực hiện hoài bão, bởi vậy mới có sự thăm do này.
Từ trước đến nay người tài thì luôn kiêu ngạo, hắn hiểu được điều này, và cũng bởi vì hắn tin Vi Lương trong sạch, cho nên mới không để ở trong lòng.
Hắn phái người dựa theo phép công mà làm, điều tra hết thảy những quan viên có liên quan.
Sau khi Đường Tùng Niên từ Kỷ phủ trở về, hắn chuẩn bị kĩ càng công văn báo cáo để mang đi nộp.
Khi hắn đến Lại bộ, quan viên phụ trách thu công văn nhìn chằm chằm danh sách trong tay hắn, rồi lại ngước lên nhìn hắn, nói: "Đường Tùng Niên, An Bình Huyện Lệnh của phủ Hà An?
"Đúng vậy."
Vẻ mặt của vị quan hơi khó hiểu, nhưng cũng không nói thêm: "Đã nhận được công văn, Đường đại nhân cứ trở về yên tâm đợi tin tức."
Đường Tùng Niên cảm tạ hắn, ai ngờ vừa bước chân ra khỏi cổng lớn của Lại bộ thì đã bị Đại lý tự mời đi.
Đường Tùng Niên hoài nghi đi theo người báo tin đến Đại lý tự.
Đến nơi, hắn nhận ra người ngồi chính giữa là tân nhiệm Đại lý tự khanh, bên cạnh có hai vị quan viên lạ mặt, nhìn quan bào đều là đại quan tứ phẩm trở lên, Đường Tùng Niên cảm thấy kì quái.
"Đường đại nhân không cần lo lắng, bản quan phụng chỉ điều tra kĩ lưỡng vụ án lạm quyền của Vi Lương, khâm sai Vi đại nhân.
Mời Đường đại nhân tiến lên, bọn ta có mấy câu muốn hỏi đại nhân." Đại lý tự khanh nói.
Đường Tùng Niên vừa nghe đã hiểu, nói: "Chỉ cần là việc hạ quan biết, hạ quan sẽ thành thật khai báo."
Ngay sau đó, Đại lý tự khanh hỏi hắn vài câu, Đường Tùng Niên trả lời rõ ràng rành mạch, không thẹn với lương tâm.
Sau khi trả lời xong, Đại lý tự khanh cũng không làm khó, lệnh cho người đưa hắn ra ngoài.
"Hai vị đại nhân có chỗ nào không hài lòng với cách thẩm vẩn của hạ quan không?" Sau khi Đường Tùng Niên rời đi, Đại lý tự khanh trầm mặt hỏi hai người.
Hai người đưa mắt nhìn nhau, nói:" Bọn ta không có ý khiến gì cả."
Đại lý tự khanh hừ một tiếng: " Rất tốt.
Nếu đã như vậy, mời hai vị đại nhân về cho!"
Dứt lời, hắn phất ống tay áo đi ra phía sau bình phong.
Đồ không biết điều! Thái tử điện hạ không truy cứu chuyện các người từng giúp phế Thái tử bày mưu tính kế đã là thiên ân cuồn cuộn rồi, mà các ngươi còn không biết điều, sau khi tìm được đường sống trong chỗ chết thì quay đầu vu cáo Vi đại nhân.
Hai người kia biết mình bị người ta ghét, không nói không rằng rời đi.
Khoảng chừng một tiếng sau, bọn họ ở trong một phủ đệ trong thành, một trong số họ nhìn nam tử gầy yếu nói: "Khâu đại nhân, Thái tử điên hạ đã lệnh cho Đại lý tự tham gia điều tra, chúng ta cũng nên dừng tay rồi.
Thái tử điện hạ không so đo chuyện cũ, khoan hồng đại lương, quả thật là người có tấm lòng nhân hậu, thực sự là một minh quân.
Chúng ta cũng nên có ơn tất báo mới đúng."
Một người khác nói: "Lúc đầu chúng ta đi theo phế Thái tử, đều là vì muốn góp phần công sức nhỏ bé của mình cho dân cho nước; vì phế Thái tử cống hiến mưu kế để đối phó với điện hạ, trước nay đều hết lòng vì chủ, tuyệt không hai lòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!