Nàng nhìn miếng bánh đường bị " nguyền rủa" trong tay, không cách nào cắn thêm miếng nữa.
Viện Đông nơi ở của Vương Thị, lúc này Vương Thị đang quỳ trên đệm hương bồ(**), hai mắt nhắm lại, trong miệng khẽ lẩm bẩm, nàng hết sức thành kính hướng về tượng Phật không ngừng cầu nguyện, mong thần linh trên cao có thể phù hộ cho nhi tử của mình bình an quay về.
"Lão phu nhân, Mã bộ đầu đưa Đình ca trở về rồi ạ." Hạ ma ma tiến vào, nhỏ giọng bẩm báo.
Vương Thị ngẩn ra, vội vã hỏi: "Tùng Niên thì sao? Tùng Niên cũng quay về rồi phải không?"
"Lão gia về cùng bọn họ, vả…. vả lại trên người Đình ca còn có vết thương, nô tỳ ở bên ngoài còn nghe thấy hình như là…." Chỉ cần nhớ lại những lời lúc nãy mình đứng ngoài nghe thấy, Hạ ma ma nói không nên lời.
"Hình như cái gì?" Vương Thị gặng hỏi.
"Hình như đại lão gia muốn uy hiếp Đình ca để thằng bé xác nhận Đổng Thị là hung thủ giết người, Đình ca không chịu làm theo nên bị đại lão gia đẩy ra khỏi xe ngựa, may mà có Trấn Viễn tướng quân đi ngang qua cứu Đình ca một mạng." Hạ ma ma thở dài một hơi, vẫn thành thật bẩm báo.
Lúc đầu Vương Thị còn không hiểu, mơ hồ hỏi lại: "Tại sao Bách Niên lại muốn ép Đình ca xác nhận Đổng Thị là hung thủ giết người?"
Hạ ma ma thở dài thườn thượt, nặng nề nói: "Lão phu nhân không nhớ rồi sao? Lão gia nhà chúng ta bị người khác vu khống nhận tiền hối lộ, bao che cho hung thủ, tùy tiện kết án.
Nếu bây giờ Đình ca xác nhận Đổng Thị là hung thủ, còn không phải chứng minh lời vu khống của kẻ kia là sự thật sao?"
Vương Thị bừng tỉnh đại ngộ, nhưng vẫn không dám tin, nói:" Ngươi đang nói Bách Niên, Bách Niên hắn…Nhưng, nhưng mà tại sao? Bọn họ là huynh đệ ruột thịt mà!"
Hạ ma ma thấp giọng nói:" E rằng lão gia coi đại lão gia là huynh đệ, nhưng đại lão gia thì không."
Vương Thị chịu đả kích mạnh, lẩm bẩm:" Tại sao? Tại sao lại như thế? Tại sao Bách Niên lại làm như vậy…."
"Nói một câu không dễ nghe, ngay cả huynh đệ đồng bào (*), cũng không thiếu huynh đệ không đồng tâm; huống chi đại lão gia và lão gia…"Hạ ma ma lắc đầu, cũng không dám nói trắng ra.
(*) Đồng bào ở đây là cùng một bào thai, cùng một mẹ.
Vương Thị vẫn khó lòng tiếp nhận được sự thật.
Từ sau khi gả vào Đường phủ, nàng đã coi hai huynh đệ Đường Bách Niên và Đường Chương Niên như con ruột của mình, cho dù sau này có Đường Tùng Niên là nhi tử thân sinh, song nàng cũng không dám lơ là hai đứa nó.
Nàng tự cảm thấy mình đã tận lực hoàn thành trách nhiệm của người làm mẹ, nàng đối xử với ba huynh đệ bọn họ bình đẳng như nhau, thậm chí nàng còn để tâm đến Đường Bách Niên, thằng bé từ nhỏ đã mất mẹ hơn cả con đẻ của mình; đến nỗi sau này nhi tử thân sinh của nàng còn cảm thất bất mãn việc làm của nàng.
Nhưng bây giờ…
Nàng chua xót nhếch khóe miệng.
Có phải nàng làm sai ở đâu rồi không?
So với vẻ ảm đạm bên viện Đông; ở chính viện lúc này, mẫu tử Nguyễn Thị thở phào nhẹ nhõm, nhưng sau khi biết nguồn gốc vết thương trên người Hạ Thiệu Đình, đến cả người xưa nay dễ tính như Nguyễn Thị cũng tức đến nỗi đỏ bừng mặt.
Hứa Quân Dao mím môi, ánh mắt hơi híp lại.
Bản cung quả nhiên không nhìn nhầm, đại phòng Đường Bách Niên rõ ràng không có lòng tốt.
Nhưng nàng cũng không ngờ lão già thối lại có một người huynh đệ như vậy, thật khiến lòng thổn thức biết bao!
Nàng lét lút quan sát Hạ Thiệu Đình, không bỏ sót bất kì một biểu cảm nào trên gương mặt hắn, ngay cả sự phẫn uất mãnh liệt được hắn cố gắng che giấu cũng bị nàng nhìn ra.
Nàng những tưởng những gì mà Đường Bách Niên làm với Hạ Thiệu Đình đã khiến hắn căm hận lắm rồi; nhưng khi Mã bộ đầu nhắc đến Trấn Viễn tướng quân nàng mới thật sự nhận ra thù hận trước đó với Đường Bách Niên chưa thấm vào đâu cả.
Nàng đăm chiêu suy nghĩ đến nỗi siết chặt miếng bánh đường vẫn chưa ăn hết trong tay, hoàn toàn không cảm nhận được miếng bánh đã bị chính mình bóp nát, cũng không để ý tới ánh mắt đau lòng của Châu ca.
"Cái này trả lại cho muội." Một lát sau, khi Hạ Thiệu Đình cảm thấy lòng mình đã lắng lại đôi chút, hắn mới lấy khóa trường mệnh được cất kĩ trong ngực ra, tự tay đeo nó lên cổ cho Hứa Quân Dao.
Hứa Quân Dao cầm lấy mặt khóa trường mệnh, ngẩng mặt lên nhìn hắn cười ngọt ngào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!