Chương 20: (Vô Đề)

"Tam muội đến rồi à!" Hứa Quân Dao đang bước lên hành lang chữ thập thì nhìn thấy thằng bé quái đản Miễn ca mặt mày hớn hở, đang vượt qua Châu ca chạy về phía nàng.

Nàng lập tức đề cao cảnh giác, trốn nửa người sau lưng Nguyễn Thị.

Thằng nhóc quái đản này lại muốn cầm món đồ tinh xảo để chỉnh nàng phải không?

Miễn ca không biết suy nghĩ trong lòng nàng, hắn kéo chiếc túi treo bên người ra, ngón tay nhỏ móc lấy móc để, cuối cùng móc ra một đống thứ bé bé xinh xinh, nào là con quay nhỏ, trống lắc, búp bê tượng gỗ, tò he hình con thỏ,…sau đó hắn hết sức niềm nở nhét vào trong tay nàng.

"Tam muội muội, những cái này cho muội hết."

Lúc phát hiện ra tay của tiểu cô nương quá bé không thể cầm hết những thứ này, hắn liền cầm túi vải của nàng nhét nhưng thứ còn lại vào, làm đâu ra đấy mới hài lòng mỉm cười.

"Tại sao chỉ cho muội ấy mà không cho ta?" Châu ca chu miệng không vui nói.

Miễn ca cười hớn hở nói: "Bởi vì tam muội xinh đẹp nhất!"

Miệng nhỏ Châu ca khẽ mấp máy, lẩm bẩm vài câu.

Đường Quân Du bị thị nữ đặt xuống đất, nàng nắm tay Lý Thị tỏ vẻ không vui, đầu tiên là trợn mắt nhìn Miễn ca một cái, sau đó nhìn Hứa Quân Dao hừ một tiếng.

Hứa Quân Dao nhìn trống lắc, tò he con thỏ,..

nhét đầy tay mình mà không nói nên lời, nhất thời không biết phải làm sao.

Còn Nguyễn Thị thì khẽ cười nói: "Mấy món đồ này đều là những thứ Miễn ca thích, sao cháu lại cho muội muội hết thế?"

"Còn không phải sao, lần trước anh họ của thằng bé xin một con búp bê gỗ, mà hắn sống chết không chịu cho.

Thế mà bây giờ lại tặng hết toàn bộ cho tam muội muội." Lâm Thị từ trong phòng đi ra với vẻ mặt bất lực nói.

Miễn ca là nhi tử của nàng, nàng đương nhiên biết những món đồ chơi nhỏ mà tiểu tử này kiên quyết tặng cho Hứa Quân Dao đều là những thứ thường ngày thằng bé thích nhất, hết sức giữ gìn; thế nhưng nàng không nghĩ rằng hôm nay con mình sẽ tặng cho người khác không chút do dự.

"Ai con cũng không thích cho, con chỉ thích cho tam muội muội thôi!" Miễn ca lắc đầu, vô cùng khoái chí nói.

Những người bên cạnh hắn làm gì có ai xinh đẹp hơn, đỉnh hơn tam muội muội chứ!?

Lâm Thị cười bất lực.

Nguyễn Thị dịu dàng xoa đầu thằng bé, ôn tồn nói: "Tam muội muội không chơi được nhiều thế đâu, nên con giữ lại một ít để chơi nhé, được không?"

"Tam thẩm, không sao ạ.

Cứ để lại cho tam muội từ từ chơi, nếu muội ấy chơi chán rồi, con sẽ tặng cái mới."

Miễn ca cười hề hề, rộng lượng nói.

Nguyễn Thị bật cười, cũng không muốn làm phật ý tốt của tiểu tử này nữa: " Vậy cảm ơn Miễn ca nhé."

"Không có gì, không có gì.

Tam thẩm, người mau đi tìm cái túi lớn hơn một chút, để tam muội có thể nhét hết đồ vào." Miễn ca học bộ dạng người lớn dặn dò.

"Nương, con muốn cái kia của nàng!" Hứa Quân Du làm nũng kéo lấy cổ tay áo Lý Thị, con bé chỉ vào con thỏ tò he trong tay Hứa Quân Dao mà nói.

Hứa Quân Dao đang muốn đưa con thỏ tò he cho Nguyễn Thị nhờ nàng cất hộ, nghe thấy lời này thì dừng động tác lại, sau đó lại nghe thấy Lý Thị nói: "Tam đệ muội, ta thấy tam nha đầu hình như cũng không thích cái này lắm, hay là tặng cho Du nha đầu đi?"

Nguyễn Thị do dự nhìn về phía Miễn ca phồng má lên, đang định nói gì đó nhưng bị Lâm Thị vội vàng che miệng lại, sau đó nàng lại quay sang nhìn Hứa Quân Dao, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn cất tiếng hỏi nữ nhi: "Bảo Nha con thấy sao? Nhị tỷ thích con thỏ con này lắm, Bảo Nha có đồng ý tặng cho nàng không?"

"Không cho!" Hứa Quân Dao không thèm nghĩ mà từ chối luôn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!