Chương 18: (Vô Đề)

Đường Tùng Niên lo lắng suy nghĩ.

Phu nhân tính tình mềm mỏng, cho dù nàng là người chiếm lý cũng sẽ không tranh cãi với người khác.

Lần này, người gây náo loạn còn là trưởng tẩu, chỉ sợ nàng sẽ càng không dám nói ra, lặng lẽ nuốt hết ấm ức vào bụng.

Nghĩ đến đây, hắn quyết định đi nhìn xem, tránh cho phu nhân nhà mình chiếm lý mà phải chịu thiệt.

Bên này, Nguyễn Thị đã cọ rửa sạch sẽ cho đôi nhi nữ, đến cả sợ tóc cũng không bỏ xót.

Còn về phần mình, Nguyễn Thị cũng đã cẩn thận tắm rửa từ đầu tới chân và thay một bộ xiêm y sạch sẽ.

Sau đó, còn sai Bích Văn đốt hết những xiêm y vừa thay ra.

Xong xuôi mọi chuyện, nàng cảm thấy lòng mình bình ổn trở lại, cảm giác muốn phát điên trước đó mời dần dần biến mất.

Nàng trừng mắt nhìn đôi nhi nữ, đang định dạy dỗ các con một phen thì chợt nghe thấy trong sân có tiếng ồn ào.

Nghe kĩ, giọng nói chói tai kia hình như là của đại tẩu Lý Thị.

"Nguyễn Như ngươi ra đây, ngươi mau ra đây!!! Nếu như Hưng ca và Diệu ca có xảy ra bất trắc gì, ta muốn ba mẫu tử các người phải đền mạng!!!"

Trong lòng Nguyễn Thị " lộp bộp", chẳng lẽ hai tiểu huynh đệ kia xảy ra chuyện rồi?

"Đại tẩu, xảy ra chuyện gì vậy? Hưng ca và Diệu ca sao vậy?" Nàng vội vàng ra cửa nghênh đón.

"Ta nhổ vào, ngươi còn mặt mũi để hỏi à?! Hưng ca và Diệu ca gần như mất hồn, hai đứa ở trong phòng khóc thét không ngừng, không cho một ai đến gần, luôn mồm gào thét trong phòng có rắn." Nói đến tình trạng bi thảm của hai nhi tử, Lý Thị hận đến nỗi túm lấy Nguyễn Thị đòi đánh.

"Đều tại các ngươi, các ngươi là cái lũ sao chổi, vừa về đến là chẳng có chuyện gì tốt đẹp.

Ngươi trả con lại cho ta, trả con lại cho ta!!!"

Bích Văn và đám tì nữ vội vàng bước lên, vừa khuyên ngăn vừa kéo người ra.

Còn Nguyễn Thị cũng không dám đánh trả, nàng né sang một bên nói: "Đại tẩu có gì từ từ nói, bây giờ không có gì quan trọng bằng hai đứa trẻ, việc cần làm lúc này là mau chóng gọi đại phu đến khám, trong phòng ta còn một cây sâm thượng hạng, lát nữa ta sẽ bảo người mang qua cho hai đứa trẻ bồi bổi."

"Ai thèm cái đồ rẻ rách của ngươi, củ sâm của ngươi có thể đổi lấy hai đứa con của ta sao?! Loại sao chổi, đẻ ra một con nha đầu ti tiện, tai họa.

Mới bé tí tuổi đầu mà lòng dạ đã ác độc như thế, cũng không sợ ông trời giáng năm đạo thiên lôi xuống sao!" Lý Thị vừa khóc vừa mắng.

Hứa Quân Dao đang kéo Châu ca ra ngoài cửa, nghe thấy thế, ánh mắt tức thời lạnh đi.

Còn Châu ca khi nhìn thấy mẫu thân bị người khác ức hiếp, lập tức lao ra như hổ con, hắn hung hăng đá vào chân ả ta, tức giận nói: "Không được ức hiệp nương ta!"

Lý Thị đang hăng say mắng thì bị đá một cái, ả ta đau đến nối "Ai ôi" một tiếng, càng giận dữ hơn, giơ tay chuẩn bị tát vào mặt Châu ca: "Thằng súc sinh, nương mày không dạy mày thì để tao đến dạy!"

Vào lúc cái tát sắp rơi xuống mặt Châu ca, đột nhiên một bàn tay trắng nõn từ bên cạnh vươn ra nắm chắc cổ tay của ả, ngay lập tức, ả ta nghe thấy giọng nói lạnh lẽo của Nguyễn Thị: "Ngươi chửi ai là tai họa, chửi ai là thằng súc sinh?"

"Buông tay! Ta chửi các ngươi đấy, cả nhà các ngươi đều là cái đám không an phận, đều…"

Một tiếng "Chát" giòn giã vang lên, Lý Thị bưng nửa khuôn mặt, không dám tin hằm hằm nhìn Nguyễn Thị: "Ngươi dám đánh ta?!"

"Ta đánh ngươi đấy! Ngươi là trưởng bối mà lại đi nói với vãn bối những lời cay nghiệt như vậy, hành động càn rỡ không biết phân biệt đúng sai, bất chấp thể diện không niệm tình thân ruột thịt cứ vậy mà xông đến viện của em dâu, ta không đánh ngươi thì đánh ai?!" Đôi mày lá liễu của Nguyên Thị dựng lên, đôi mắt thường ngày vẫn luôn tràn đầy vẻ dịu dàng giờ đây chỉ thấy vẻ lạnh lùng.

Hứa Quân Dao đang muốn bước khỏi bậc cửa đi ra ngoài, thấy thế vội vàng thu chân về, bất ngờ nhìn Nguyễn Thị.

Bánh bao phu nhân cũng có lúc khí phách như vậy sao?

"Ngươi, ngươi ngươi, được lắm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!